• Nhằm đảm bảo nguồn tài nguyên tên miền checkerviet, BQT thông báo thay đổi host ảnh sang upload69.com. Đề nghị thành viên và nhà cung cấp thực hiện thay đổi ngay tại thời điểm này. Trân trọng!
    HƯỚNG DẪN TRUY CẬP WEBSITE KHI BỊ CHẶN tại đây
14/12/19
67
0
0
#1
Chuyện của tôi, anh em có thể đọc, có thể không đọc, nhưng tôi viết ra đây để những người đã sống qua những cái ngày buồn bã nhất có thê đồng cảm với tôi để hiểu nhau hơn. Tôi viết truyện này dựa trên cốt truyện có thật và các nhân vật cũng không ngoại lệ. Tình yêu + Tình dục + Trải nghiệm đời = khốn nạn............
 
14/12/19
67
0
0
#2
- Con mẹ mày. Có anh "Đại" đầu kia kìa. Thằng đầu Chiến “trọc” ghé tai tôi và chỉ cái bàn tay run run như sợ thằng cha Đại thấy. Hay thằng này nó ảo thuốc lắc tưởng bố mẹ nó đang ngồi xem nó chơi cái thứ thuốc “khô miệng” không biết nữa.

Tôi nhìn về phía thằng ku mới chỉ, ánh đèn xanh đỏ như làm thằng cha Đại đẹp trai hơn hay sao mà tôi tưởng nó là thạc sỹ kinh tế đi giảng về tạt vào vũ trường chơi. Nhìn sang 2 bên. Chà! lão này thuộc loại giáo viên dạy giỏi nha. Mấy thằng nhìn như mới ở “đơn vị” ra mà cũng theo lão đi uống rượu. Thằng nào thằng đấy mặt cô hồn, lạnh tanh như muốn nhai luôn mấy chai Louis trên bàn vậy (mà lão Đại cũng là người này biết ăn chơi, rượu uống chai mấy chục “đồng” thế này chắc là lắm tiền). Tôi quay lại, chỉ mặt thằng lùn có mái tóc vuốt keo ướt và chỉ tay ra ngoài cửa rồi bước ra.

Ra ngoài cửa, cách mấy thằng sờkutí khoảng chừng 10m để khỏi làm phiền bon nó làm việc, thấy thằng “tóc ướt” bước ra cùng 2 thằng chọi tóc vàng ngồi bên bàn nó. Nghĩ thầm trong bụng, bọn này ra 3 thằng định ăn thịt mình sao? Kiểu này không úp sọt nó trước là mình bị sọt nó úp ngay. Hít một hơi thuốc lá vào phổi, Mẹ! chút xíu ho sặc sụa. Thở được đống khói ra hất hàm hỏi thằng ku.

- Con mẹ mày! mày định rủ con bồ tao đi ngủ à? Tao kêu nó ra, điện ra sheraton thuê phòng cho mày luôn nhé? (cái kiểu phủ đầu này tôi học được của một anh Đại thời trốn ở miền trung).

Thằng này cũng không phải vừa nha. Nó tính đi 3 thằng là nghĩ đến chuyện ăn thua với tôi rồi. Đứa đi sau thằng “tóc ướt” hất hàm trả lời:

- Mày gọi luôn con mẹ mày ra đây mới đủ.

Sau câu nói đó là miệng nó cũng đầy một ngụm "trà sữa chân răng" bởi quả đấm của tôi vào miệng nó. Được cái tôi yêu bà gia tôi nhất, ai nói gì bả mà khó nghe tôi sẽ không tha thứ và bất kể đó là ai (không biết ông già mình mà chửi bả thế thì làm sao đây trời?).

Nói về mẹ. Nhớ gia đình quá. Kể anh em nghe chút xíu.

Tôi sinh ra và lớn lên ở giữa thủ đô Hà Nội. Bố người Hải Phòng, mẹ tôi người miền trung, Nghệ An. Nhà có 3 mạng, tôi hiện giờ đang ngồi trước máy tính gỗ cọc cọc đây (28 tuổi); Thằng anh trai đang ở làm “nông nghiệp” bên Sứ xở sương mù. Đứa em gái đang học 12. Nhà không giàu có gì cho lắm. Ông già buôn bất động sản và mở cái nhà hàng nho nhỏ ở Tây hồ, mẹ yêu của tôi làm “xổ số” với mấy bà bạn (nghe nói mới trúng 4 tỷ mà chẳng thèm gọi cho thằng con quý của bà một lần). Tóm lại là thế, hiên nay tôi đang thuê nhà ở một minh cho nó tự do (Đùa thế thôi chứ tôi bị ông già đuổi ra khỏi nhà).

Thằng ku loạng choạng ôm vào gốc cây gần đó và 2 thằng kia xông vào túm cổ áo tôi. Mẹ kiếp, tiếp theo bố phải vàu nát mớ tóc óng mượt của thằng lùn này mới được. Nghĩ là làm, tôi cầm tóc thằng lùn kéo ngược ra sau và hỏi nó.

- Mày thì sao, con chó?

Thằng còn lại xông vào tôi rất hùng hổ, vừa cầm vào cổ áo phía sau của tôi vừa hét lên:

- A! Con mẹ mày.

Nó cầm áo tôi lôi ra phía sau lưng, cúc áo bung hết còn lại duy nhất cái cúc dưới cùng, chiếc áo thằng khốn kéo tuột ra phía sau. Ngoảnh lại thấy mặt nó biến sắc đi chút xíu, tay nó nới cái áo nhẹ hơn khi nó thấy con rồng trên vai tôi đang thè lưỡi, nhe răng ra định cắn vào tay nó (cái này tôi vẽ tận trong đơn vị đấy chứ không phải Shop hay cửa hàng tattoo gì đâu nhé, đấy là một kỷ niệm nhớ đời của một thằng lưu manh).

Tiện tay lúc mặt thằng ku ngệt ra, quai nó một cùi vào mỏm, thế là 2 thằng chọi chụm đầu uống trà sữa ở gốc cây luôn một lần. Thả tóc thằng lùn ra định tát cho nó mấy cái, ai ngờ trong suy nghĩ tôi chợt loé lên ý nghĩ cực kỳ táo bạo. Mở ngay một hiệu salon làm tóc, chẳng cần quay về cái nhà mà chằng ai cần mình nữa làm gì cho mệt, cái nghề này bây giờ kiếm lắm chứ chẳng chơi đâu. Tay nghề có kém máy thằng cha Kéo vàng kéo bạc gì đó ở Hàng Gà, hàng cháo đâu. Đầu tóc thằng lùn giờ giống con chó lông xù hơn là người.

- Có chuyện gì vậy Nam? ( đêt mệ, đang đánh nhau mà có thằng nào hỏi ngu thế không biết).

Giọng thằng Gà vang lên (bạn thân chí cốt của tôi), chưa kịp trả lời nghe cái cộp, một trong hai thằng chọi ôm đầu chạy về phía bãi đỗ xe, máu chảy thành dòng trên cánh tay nó. Thằng Gà táng thằng chọi cái báng súng vào đầu thằng chọi. Thằng còn lại bị thằng gà dí khẩu k59 vào đầu, đẩy vào tường. Tôi thấy mệt quá, tiện có thằng Gà ra nên lấy chân đạp thằng lùn có mái tóc mới lại phía tường chỗ thằng chọi và thằng Gà đang đứng.

Thằng Gà đưa khẩu súng ra sau lưng, giắt vào quần thả cái áo thun Mochino xuống che khẩu súng.
Bốp, cái tát của thằng Gà làm thằng Lùn cúi gập mặt xuống.

- Cháu …. Cháu xin chú! Cháu xin …

- Chỗ này là để chúng mày vào đánh nhau à? Giọng thằng Gà hôm nay như mấy thằng quản giáo trong đơn vị. Hằng ngày tôi nói gì nó nghe răm rắp, chửi thì nó cúi mặt xuống, gọi thì nó ngẩng mặt lên cười.

- Bọn cháu không biết, cháu xin lỗi. Thằng chọi đã tè ra cả quần vì thấy khẩu súng di vào đầu.

Mà thằng Gà nó già so với tuổi, bon này goi nó bằng chú là không sai chút nào.

Lúc này mới thảnh thơi nhìn ra xung quanh, người đâu mà lắm thế này. Toàn mắt xanh mỏ đỏ, mấy thằng ku hóng hớt chạy trong Bar ra, đang ngó xem chuyện gì, bọn gái đú cũng đứng nhìn như bọn phóng viên đang chớp tin tức để mai viết bài vậy. Mà phải nói gái trong Bar con nào con đấy như bọn tiểu thư đài các, nhưng chẳng ai biết được về nhà đóng cửa, lột cái mặt nạ ra là những con bé chân đất mắt toét, cũng có thể là cô nàng sinh viên ngoan ngoãn hoặc nhân viên văn phòng đeo kính cận. Nhưng cũng có một số là dân ăn chơi đúng kiểu, nhưng loại này rất hiếm.

Nhìn lại mình thấy bộ dạng như thằng móc túi ngoài chợ đồng xuân bị mấy thằng bên số 7 Thuyền Quang táng xong vậy, áo lệch về một bên lòi cả hình xăm rồng phượng chẳng ra giáng công tư đi chơi chút nào cả.

Bỗng nhiên trong đám người loi nhoi, lão Đại gì đó bước xuống, với vẻ mặt lạnh lùng. Thôi chết rồi, thằng lùn này em thằng cha Đại này không chừng. Định bảo thằng Gà chạy nhưng thấy lão vẫn không thèm nhìn lại phía chúng tôi. Lão đi đến chiếc Land Rover màu đen đỗ trước cổng, lão mở cửa sau.

Lần đầu tiên tôi thấy cặp đùi ngon như vậy của một con nhóc, mái tóc màu đen hơi xoăn chút xíu thả ngang bờ vai trần, chiếc ao thun 2 giây màu vàng nhạt và cái quần xóc bò bạc màu có rách chút xíu ở mông lòi cái ren quần lót màu đỏ làm quyến rũ vô cùng, gương mặt trái xoan như búp bê đang lóng ngóng như lần đầu bước vào quán bar vây. Lão Đại lại ghé tai con nhóc nói mấy câu gì đó rồi cả 2 bước vào trong.

Tôi đang định bước theo cái bóng con nhóc nhưng tiếng thằng Gà làm tôi tỉnh lại.

- Bọn mày biết tao là ai không?

- Dạ biết a! Hình sự ạ!

Chút xíu nữa tôi bế thằng bé chạy lại Bà triệu cấp cứu mắt cho nó mất. Ngoài trừ khẩu súng ra, tôi thấy thằng Gà giống nhất là thằng tổ lái về hưu ngồi ngoài quán trà đá hút thuốc lào, chẳng thấy nó anh em mẹ gì với máy thằng bên số 7, số 8 Thuyền Quang gì hết.

- Chúng mày đi lại đây. Thằng Gà quát.

Bắt hai thằng chọi ngồi vào quán nước cạnh quán Bar, thằng Gà hất hàm.

- Chúng mày ở đâu? Băng nào?

- Dạ! bon em ở Nam Định ạ.

- Nam Định? Tạo gọi thằng Thắng “chập” ra đây đưa chúng mày về nhé, Biết nó không?

- Dạ không a!

Thằng Gà này được cái đọc báo hay nghe ai kể chuyện giang hồ là nó nhớ dai lắm.
 
14/12/19
67
0
0
#3
Cái tên Thắng “ chập” gì đó chắc nó đọc trong Dân trí hay VNnet đây. Tí nữa vãi đãi với thằng này. Bà béo bán nước với tay khều kều vào vai thằng Gà:

- Thôi, bọn nó biết lỗi rồi, cho nó về đi Gà. Mà chúng mày dám đến đây đánh nhau là sai rồi đấy.

Thằng Gà này có tính hễ cứ chơi “kẹo” vào là muốn cho lên hàng là phải ra ngoài ngồi trà đá chút xíu mới vào nghe nhạc nên bà này chắc là bạn thân nó rồi. Chắc toàn buôn dưa lê với nó khi phê thuốc đây. Hồi trước, đi Bar lúc nào nó cũng mang theo ít hàng để nghe nhạc. Thằng Gà nghe Bà béo nói thì chậm rãi nói như một bậc đàn anh thực thụ:

- Bây giờ bọn mày mua bao thuốc ở đây vào mời bên bàn tao xin lôi rồi biến. Để tao gặp lại 1 lần nữa là tao chở chúng mày về Nam Định luôn nghe chưa? Phắn.

Thằng Gà quay lại nhìn bộ dạng tôi cười một cái rồi thò tay vào trong túi tối lấy chia khoá xe, án nút.

Đầu bãi xe đèn chiếc BMW X6 chớp đỏ, nó chạy lại mở cốp sau lây cái áo sơ my Louis Vuitton của nó đưa cho tôi mặc vào và quảng chiếc áo rách cho bà bàn nước rồi chúng tôi bước vào Bar uống rượu tiếp.

Bước vào tôi chui thẳng vào WC. Thằng cha lau chùi WC vừa đưa tay mở cánh cửa thì tôi bước vào định rửa tay. Nghe tiếng xoẹt, chiếc Iphone màu trắng của con bé nào rơi tỏm xuống sàn nhà, trượt xuống vũng nước cuối phòng rửa tay nhìn thấy thảm.

- A..aaaaa. Đui hả?

Ngước mắt lên định táng cho nó 1 cái, nhìn khuôn mặt trái xoan, mũi cao, đôi mắt sắc lẹm và gò má hồng hào làm tôi như điện giật. Nếu không có tiếng nhạc chắc tiếng tim trong ***g ngực tôi còn hay hơn thứ bản nonstop nào từng nghe. Bây giờ mà bàn DJ trong bar bị hỏng thì chỉ cần lấy cái dây cắm của hệ thống loa nhét vào cái lỗ sau mông tôi chắc cũng hay không kém những bản Nonstop bất hủ.

Ngoảnh lại nhìn chiếc iphone con bé mới biết mình va vào con bé mới được lão Đại đưa vào, làm văng chiếc Iphone vào vũng nước, chạy lại nhặt lên cho con nhóc, ấn cái nút hôm, máy có vẻ chập chà chập chờn. Ngày hôm nay toàn thứ chuyện đâu đâu. Hôm nay chắc bước chân ra khỏi nhà, chắc có con nào mới bị hiếp dâm đi qua là cái chắc luôn. Mẹ kiếp, khốn nạn thật.

Con bé giật cái điện thoại từ tay tôi, bật lên xem.

- Đen thế.

Cái môi con bé cong lên, hất hàm sang phía Tôi.

- Đi đứng kiểu gì vậy, hỏng máy rồi, có mắt cho chật mặt à.

Con bé lẩm bẩm trong miệng mấy câu, tuy nhạc đang đập phía ngoài nhưng tôi vẫn nghe rõ.


Không lẽ táng nó một cái vào mỏm, nhìn xuống dưới thấy mình có con ku to đùng thế mà oánh con bé này chắc tí ra ngoài kia bằng cửa sổ chắc luôn. Con bé này được đấy, chưa có ai bảo tôi xấu trai, từ khuôn mặt đến hình thể không thấy thừa bộ phận nào. Cao 1.72, người vừa phải. Ông Đàm Vĩnh Hưng trong miên nam, nó chỉ hơn tôi cái cổ họng là cùng, à tiền nữa. Thế mà con bé này chọc vào cái tự ái của tôi.

- Đưa đây.

Giựt cái điện thoại từ tay con bé, rút trong túi ra con TAG Heuer mua gần 5.000 bên Sing đưa cho con nhóc (cả cái sim ở trong máy luôn, tôi lúc nào cũng dùng 2 máy nên không phải lo). Vì cái Iphone của nó bây giờ trong Toilet nếu muốn lấy sim ra chi có cách chạy ra chợ mua cái búa. Sau đó làm gì chắc anh em hiểu rồi. Tôi không đến nỗi nào ngu như vậy.

- Xin lỗi, cầm dùng tạm, chút xíu nữa tôi trả lại. Tôi ngồi bàn đối diện bàn kia kìa.

Mở hé cánh cửa WC chỉ tay về phía bàn tôi đang ngôi cho con nhóc.

Lúc này nhìn nó có vẻ hơi lo lắng, nhìn kiểu tiểu thư như nó chắc không phải lo chiếc điện thoại. Chắc nó lo thông tin trong cái máy chăng? Mà cũng chẳng biết đường nào mà lần, vào đây mấy con bán ve chai có khi cũng thành hót girl ấy chứ. Con bé đang lớ ngớ, tôi bước thẳng vào cái buồng vệ sinh không phải cho nữ, rút con Ku ra xả nước xuống cái phễu có mấy hòn long não mùi bốc lên tận mũi.

Quay ra cái gương thấp chút nước rủa cái mặt mồ hôi nhể nhãi, vuốt lại mái tóc húi cua như thằng Crui bên Mỹ. Nhìn lại đôi mắt, chửi thầm con bé một cái rồi bước ra ngoài. Mà con này có vẻ ngoan và nghe lời ra phết, nói gì cũng nghe. Dạo này điện thoại Tàu bán đầy ngoài Đặng Dung, thế mà nó chấp nhận cầm cái máy của tôi.

Ra đến bàn thấy mấy thằng chọi đang cầm bao thuốc mời mấy thằng bên bàn tôi, thằng Gà đang nói cái gì đó với thằng trọc. Thấy tôi đi lại, mấy thằng chọi đưa thuốc mời tôi, ghé tai xin lỗi rối rít. Anh bỏ qua cho em, tự nhiên thấy trong người đỡ ngượng với con bé bạn tôi đang đứng bàn bên cạnh (lúc vừa gọi nó sang uống ly rượu, thấy nó xinh quá nên mấy thằng ôn trêu đùa, bóp mông nó nên mới xẩy ra chuyện ngoài cổng vừa rồi.

- Thôi chúng mày về bàn đi, vào đây chơi thì phải lịch sự.

Mấy thằng lon ton về bàn, gọi tính tiền. Tôi kéo tay thằng em đi cùng tôi, rút trong ví ra đưa cho thằng bé 1.000$ bảo chạy ra cửa hàng điện thoại gần đó, làm cách nào cũng được mua về đây cho tao cái Iphone trắng (lúc này khoảng 10h30 tối, chắc với quen biết ở cái đất thủ đô, việc nhỏ nhặt đấy chắc nó lo được), nghĩ trong dầu như vậy.

Thở phào, lấy ly chivas 25, nhấp một ngụm. Rút điếu thuốc ra châm làm mấy hơi, ngoảnh sang bàn Lão Đại, không thấy con bé đâu, Cả lão Đại nữa, còn mấy thằng “bộ đội” ngồi đang hút thuốc. Mẹ, "Đại ca" cái con mẹ chúng mày, thấy cái điện thoại đẹp, đắt tiền là ôm chạy rồi. Thôi, kệ mẹ bon chúng, mai tính sau. Thằng trọc nó biết Lão Đại này cơ mà.

- Anh Nam, máy của anh đây.


Thấy chiếc điện thoại được thằng em dúi vào tay tôi dưới gầm bàn, kèm theo mấy trăm $ còn lại. Nghĩ đến con nhóc đáng gét, hám tiền định nhét cái hộp IPone luôn vào cái xô đựng đá móc ở dưới bàn. Nhưng nghĩ làm vậy không ổn, tiền nó không có tội. Đút tay vào túi, rút chiếu Vertu ra bấm số máy của tôi vừa đưa cho con nhóc thử gọi xem, nó đã ra khỏi Hà Nội chưa. Thấy thằng bồi lại ghé tai nói ra ngoài có người bên bàn bên kia đợi ở ngoài, muốn nói chuyện, nó chỉ tay về phía bàn con nhóc. Cả bàn tôi ngơ ngác nghĩ chắc có chuyện gì lớn rồi. Tôi gật đầu uồm lên bàn bảo với thằng Gà. Không có chuyện gì đâu, mày cư yên tâm. Chụp con IPhone dưới bàn bước ra ngoài, thấy con nhóc và lão Đại đang ngồi quán nước bà béo. Tôi tiến lại gần, cầm cái hộp đưa cho con nhóc bảo đền cho nó cái mới, cái kia chắc hỏng rồi.

- Em, ngồi xuống dây anh bảo.

Lão Đại từ tốn nói, nhìn lão bây giờ mới thấy cái vẻ phong trần, lãng tử của lão. Đẹp trai theo kiểu trai ý với bộ ria mép gọn gàng, mái tóc chải ngược ra phía sau. nhìn giống ông chủ hơn là anh chị.

- Em tên gì? uống nước nhé.

- Vâng. cho con cốc trà đá u ơi. Tôi nói với bà béo.

- Em tên là Nam.

- Anh tên Cường.

- Đây là em ruột của Anh, nó mới ở bên Anh về. Nó bảo va vào em làm hỏng cái máy điện thoại, nó sợ không dám sang bàn trả em cái này. Lão đưa cái máy trả cho tôi.

- Anh không muốn gặp em trong kia vì sợ anh em thanh niên lại tưởng có chuyện gì.

- Cảm ơn anh. Em lỡ làm rơi điện thoại em nó nên em mua cái khác đền em. Tôi dí cái hộp vào tay con nhóc. Nó ngây người chẳng hiểu tôi lấy đâu ra cái máy mới nhanh như vậy, miệng chúm chím nói:

- Không cần đầu anh, xin lỗi anh lúc vừa rồi nhé.

- Không sao! anh cũng đang định mua cái máy này về chơi game, thôi mai đi sửa cái máy cũ của em về chơi cũng được. Nói xong mới nghĩ trong tú quần của mình còn có cái máy hỏng của của con bé. Lấy ra, mượn bà béo que tăm tước nhỏ ra, chọc vào cãi lỗ lấy cái sim ra đưa con nhóc. Con nhóc nhìn tôi rồi lưỡng lự lấy cái máy.

- Thôi được rồi, hôm sau cô phải đi đứng cẩn thận nghe chưa, ti chơi xong anh mời bàn em ra KS Hà Nội Ăn tối luôn nhé. Coi như rửa cái điện thoại cho Phương Anh.

Cái tên cũng ăn nhập với khuôn mặt phết đấy chứ. Tôi gật đầu bảo để em xem, chút xíu nếu đi được em sẽ báo lại. Tôi chào 2 Anh em di vào trong, Đầu suy nghĩ linh tinh, lão Cường nay nghe thằng trọc bảo là Đại ca (Anh Đại) mà ăn nói như bon công chức. Em gái những tay giang hồ thường làm bảo kê ca ve, đi đòi nợ thuê, chửi tục, văng bậy ngoài đường, sao anh em nhà này khác với bản chất của nó vậy không biết.

Vào trong tôi cầm ly sang bên bàn Lão Đại mời rượu và bảo chút xíu chỉ có em và thằng Bạn đi được thôi. Sang uống với anh chén rượu.

Con bé Phương Anh nhấp 1 chút có vẻ yểu điệu hơn lúc nó bảo tôi bị đui trong WC. Xong xuôi chúng tôi gồm thằng Gà, Lão già, con Nhóc ra KS Hà Nội ăn tối. Lúc đó tôi cũng ngà ngà say.

Xe tôi với thằng Ga ra trước, vì không nói nên thằng Gà nghĩ có hai anh em đi ăn. Ra đến KS Hà Nội, chúng tôi vào trước gặp mấy con nhỏ đi chơi đâu về, thằng Gà đi bên cạnh cầm cái chìa khóa xe lắc vào mông con nhỏ xinh nhất trong đám một cái. Con bé bặm môi nguýt thằng Gà. Mông con bé ngon thật, cặp mông làm con ku tôi thở gấp trong quần.

- Anh Nam! đi đâu về khuya vậy? Lại đây ngồi ăn tối với bọn em luôn.

Thằng Thắng "trố" dân giang hồ chợ xe Ngọc Hà vẫy tay gọi, bàn nó toàn những thằng mặt mũi bặm trợn đội mũ lụp sụp đang ngồi ăn tối. Trong đám có thằng Hải "con" ở cùng dãy nhà với tôi hồi ở trại giam số 6, trong Nghệ An đứng dậy chạy lại phía tôi.

- Nam "rồng". Lâu ngày quá. Tao mới về, may quá gặp mày ở đây, làm cốc nhé, nhớ mày quá. Nó khoác vai tôi kéo về bàn chúng nó. Thằng Gà tìm một cái bàn khuất sau cái cột to ngồi một mình đợi.

Lại đầu bàn nó mở lon bia Ken làm bia bắn tung tóe ra đưa tôi, rồi nó cầm lon bia lên cầm tay tôi cung vào long của nó bảo uống, anh em sống với nhau gần 2 năm trong trại, ra ngoài được 2 năm giờ mới gặp lại. Nó giang tay nói với đám anh em.

- Anh Nam, nhà trên Bờ Hồ. Chiến hữu của tao.

Thằng này bắt đầu lại lè nhè kiểu bán mìn ở Văn phòng Quốc hội rồi. Tôi cầm lon Ken đưa vòng chúc mấy thằng chọi ngồi xung quanh đưa lên miệng tu hết 1/2 rồi đặt xuống, rút điện thoại ra đưa cho thằng Hải "con".

- Mày ấn số mày vào đây, mai mốt rảnh đi chơi bữa, tao tắm rửa cho mày hết mùi trại. Nhe răng cười với nó cái lấy lệ. Bảo qua bên kia có thằng bạn đang ngồi đợi. Định ngoảnh lại bước đi, thấy con bé có cặp mông căng vừa rồi đứng sau lưng. Đang cầm chiếc điện thoại trên tay, tôi dí cái máy về phía nó nói đùa một câu:

- Xin số điện thoại luôn hả em.

Tôi đùa con bé cho vui vậy mà nó chụp ngay cái điện thoại từ tay tôi ấn lia lịa 091abc9999 rồi ném cho tôi. Đang ngạc nhiên, thằng Thắng "trố" nhìn con bé nói:

- Thấy Zai là xấn rồi, của A. Nam bằng cái lon Ken này, cô chịu được khống đấy.

Lại vẫn cái bặm môi lúc trước. Cái môi cứ cong tớn lên như cái gì nhỉ.... Khó tả lắm.

Tôi định cầm lon Ken lên táng vào mặt tằng chó nhưng sợ nó mất mặt với mấy thằng chọi. Mà cũng đúng thôi, đẹp trai như tôi, mấy con đú này vờn là chuyện thường. Nhưng phải nói nó cũng đẹp lắm. Ghe tai con bé tôi lại nói chơi:

- Có tiền không cho anh mượn 5 triệu.

Con bé ngơ ngác bởi câu nói đùa của tôi, nhìn theo tôi lúc tôi chạy lại bàn cỗ thằng Gà đang ngồi. Xung quanh có mấy bàn cũng đang nhậu, đa phần là ***, còn lại một số là bọn công chức hay đại gia đang ăn cháo bào ngư. Trong đó có bàn của mấy thằng Hà Tây đang nói chuyện (bọn này tôi cũng biết).

- Con phò nó kêu mày đi "bem" à Nam?

Thằng Gà mặt như có con ku cứng ngắc đang dính trên trán hỏi tôi.

- Ăn xong tính sau ông nội.

Thằng Gà tiếp:

- Mà hai thằng đực ngồi ăn thế này sao mày không bảo mấy con nhỏ sang ăn luôn cho vui.

Đúng lúc đó cánh tay tôi giơ lên vẫy vẫy. Lão Đại lững thững bước vào với tư thế chậm rãi, theo sau con bé Phương Anh, đi cùng có con bạn ở đâu mới ra cũng xinh ra phết (chắc mới đón ở đâu).

Sau khi con Phương Anh có mặt, cái quán bỗng nhiên ồn ào hẳn. Mấy thằng chọi tóc xanh tóc vàng bên kia đang há mồm nhìn con bé. Nếu không có tiếng cái máy hút mùi của nhà hàng, chắc tôi nghe nghe rõ tiếng nước giãi bon nó rơi lõm tóm xuống sàn nhà mất.

- Chào Anh. Ngồi đây anh Cường.

Tôi lịch sự đứng dậy kéo ghế mời lão ngồi. Thằng Gà chưa hiểu ở đâu ra lão già với hai con nhóc nhưng mặt cũng tươi tỉnh hẳn ra, nó đưa bàn tay bắt tay lão Đại như đi họp.

Đang ăn uống, bên bàn thằng Thắng chửi um lên, đ.c.m thằng nào vứt tàn thuốc lá sang đây. Cái cốc bên bàn mấy Hà Tây phi thẳng sang bàn thằng Thắng "trố". Hải "con" đứng dậy, bỏ tay ra phía sau lưng.

Đã bảo hôm nay ra đường gặp con nào mới bị hiếp dâm chắc luôn. Toàn chuyện đâu đâu. Con mẹ nó, mình có làm gì đâu mà tự nhiên trên bàn mình cũng nghe cái bộp. Cả 2 băng đang láo nháo chuẩn bị xông vào nhau thì giật mình ngoảnh lại ban phía chúng tôi. Tôi cũng ngoảnh lại, hóa ra lão Đại đập ban tay xuống bàn. Bây giờ tôi mới thấy chữ “Đại” nằm trên mặt thằng cha giảng viên Đại học. Thằng quản lý Nhà hàng biết ý chạy lại cạnh lão ghé cái tai nghe gì đó. Gật đầu lia lịa, sau đố chạy lại phía thằng


Thắng chập nói gì đó, lại chạy sang thằng bên bàn Hà Tây cũng như vậy. Mấy thằng trong bàn nhìn nhau nói cái gì lí nhí, một thằng trong băng Hà Tây đi kép nép lại phía bàn chúng tôi.

Anh Cường! Em xin lỗi, bọn em không biết anh ngồi đây.

Thằng cha giảng viên Đại Học không thèm nói câu gì, chỉ cánh tay ra ngoài cửa. Không hiểu thế nào cả 2 băng bỏ ăn đi ra ngoài, còn lại mấy con đú. Con bé mông "xinh" đưa mắt liếc qua bàn chúng tôi đầy ẩn ý một cái.

Mẹ cái con hỡm này thấy lão Đại này đẹp trai nên định xóa số điện thoại ông mày đây. Định lấy cái cốc táng cho lão một cái để lấy lại thể diện nhưng đành thôi vì nghĩ đến cái đập bàn vừa rồi của thằng cha già.

- Thôi ăn đi anh em, Nồi lẩu ếch được bê ra thơm phức làm tôi quên mất con bé. Nồi lẩu được chia ra 2 phần, 1/2 nồi là cay đỏ au, phần còn lại là không cay. Thằng Gà đưa đũa gắp cái đùi ếch đúng lúc lão Cường cũng gắp miếng đùi đó. Mẹ cái thằng, chuyên làm chuyện xấu hổ, nó làm như thằng chết đói. Ở nhà kiểu gì tôi cũng tọng cái đùi ếch vào cổ họng nó rồi là cái chắc.

Thấy con bé Phương Anh đang ngậm đũa, tôi gắp miếng đùi ếch cho con bé rồi bảo:

- Xin lỗi tiểu thư nhé! Ăn cái này xong nhìn lại con mắt anh xem nó có thừa chút nào không nhé. Thằng Gà và con bạn nó ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì.

- Để em lấy điện thoại ra chụp hình anh cãi đã, để tối về nghiên cứu lại.

Chiếc điện thoại được đưa lên, tôi câng cái mặt lên cho nó chụp hình. Thấy lão Cường ngồi cười, lúc này mới thấy lão dành cho con bé thứ tình cảm mà tôi cảm thấy rất trân trọng lão. Sau này mới biết lão bôn ba khắp Bác Nam làm du côn. Nuôi con bé ăn học từ lúc cha mẹ lão mất trong một tại nạn giao thông, đến lúc con bé lên lớp 10, lão mới có tiền cho con bé sang Anh du học.

Chuyện cứ xoay quanh câu chuyện tôi và con bé Phương Anh làm hỏng điện thoại, thằng Gà thì hỏi con nhỏ bạn Phương Anh đủ thứ (có nhỏ tên Ly, cũng ở bên Anh mới về). Cho lão Cường số điện thoại, ăn uống xong chúng tôi cũng ra vê mà tôi quên mất xin số điện thoại phương Anh.

Tôi và thằng Gà ra Cửa Nam uống trà đá đêm, cái nóng nực mùa hè đã bớt dần khi 1h sáng. Cái cảm giác mát mẻ nhất của cả ngày là vào thời điểm này mới có được, thế mà cả cái TP gần như ngoài bọn du côn ra, chẳng ai biết để mà cảm nhận điều đó. Làm ly trà đá ở Góc ngã tư quen thuộc, Thằng Gà hỏi chuyện con Phương Anh.

- Rồng. Con nhóc đó cũng xinh phết.

- Tao quên lấy số điện thoại nó mất rồi, mà em gái thằng cha Cường "trắng" (sau này mới biết là giang hồ thư thiệt, có số có má hẳn hoi). Thôi, bỏ đi, thiêu đéo gì con ngon.

- E con hàng vừa rồi đâu, mày lấy số rồi mà.
 
14/12/19
67
0
0
#4
Thằng này được cái liên quan đến gái là nó chẳng quên cái gì.

- Mày kêu bon nó đi hát chút xíu cho vui. Nếu "lộc" anh em minh chén luôn.

Cầm máy lên đinh gọi đã thấy tin nhắn đến... “Anh ở đâu đấy, về ngủ chưa anh yêu. em chuẩn bị 5 triệu cho anh rồi nè”.

Con này vừa rồi lấy máy mình nháy sang cho nó luôn trời, bấm số, bật loa ngoài đưa máy cho thằng Gà, cái miệng thằng này rê gái chắc nó rủ được cả con Paris Hilton sang Việt Nam chơi luôn không chừng. Bốc máy là con bé nói ngay:

- Cưng à. 5 triệu em chuẩn bị rồi, anh có lấy không?

Thằng Gà đúng là nhanh miệng, nói chuyện lúc nãy giờ nõ cũng đã hiểu ra chuyện giữa tôi và con bé.

- Không lẽ em đang cần người giúp việc sao cưng? Ăn no rồi, giờ đi hát nhé. Mai anh về giặt quần áo cho em.

- Bọn em cũng đang tính đi hát đây. “Ê đi hát không mấy con hỡm”. Tiếng con bé hỏi vọng trọng trong điện thoại với mấy đứa Bạn. ............”Trả cái quần lót cho tao, con đĩ”...

Tôi nghe cái âm thanh vọng ra từ điện thoại mà cái thắt lưng chút xíu tung ra, móc lên cái dây điện cao áp trước mặt. Con ku đang ngủ, mở mắt ra hỏi, có chuyện gì thế anh Rồng?

- Anh ở đâu, bọn em qua chơi, đang buồn không có chuyện gì chơi đây.

- Chưa biết, ở đâu anh qua đón.

- Bọn anh là mấy người vậy, nếu đông người thì thôi không đi đâu.

- Có 2 thằng thôi bà, định tổ chức hiếp dâm anh hay sao mà sợ đông người.

- Ẹo, ai thèm. Em ở bốt Hàng Đậu, đứng đó bọn em ra.

Thằng Gà tắt máy giơ cánh tay lên, hiểu ý tôi xòe tay vỗ vào một cái như thằng Michael Jeffrey Jordan mới ném rổ xong vậy. Ấn cái nút chìa khóa, thằng Gà ngồi bên cạnh, chiếc X6 nhanh như cắt phi đến bốt hàng đậu đứng đợi mấy con mái.

Tôi không quên lấy điện thoại ra, gọi điện cho thằng Thắng "trố" chếch lại hàng xem thế nào.

- Với cái giọng ngái ngủ, thằng nhóc cung cấp thông tin cho tôi như một nhà báo thực thụ: con này học trường Học Viện CS, nó trốn trường đi chơi đấy. Nhà nó ở tận Quảng Ninh, ông già nó là Phó ngành của tỉnh gì đó. Thằng Minh "bu", một ông tướng khu Trần Khát Chân đang theo nó, nhưng hình như chưa chén được đâu anh.

- OK. thằng Gà, đêm nay mày tự lo liệu lấy thân mày đi nhé. Trong đầu nghĩ vậy, nhưng không nói sợ nó buồn.

Đón chúng nó, chạy thẳng một mạch ra phía Đê la Thành tạt vào quán X-M, con nhỏ Lê tân đang buồn ngủ thấy tôi đi vào, mắt sáng lên kêu.

- Anh Nam, sao muộn vậy? Đúng là muộn thật, khách khứa thấy vắng teo. Nó báo thằng bồi dẫn chúng tôi lên phòng, khu vực phòng Víp, lúc này mới thấy chúng nó ăn chơi ồn ào. Nhạc đập như Bar, có mấy phòng nhìn qua tấm kính cửa phòng thấy đèn chớp lia lịa, tôi ghé con nhìn xem chúng nó làm gì trong đấy.

Mấy thằng nằm la liệt cho mấy cái ghế salon, trong phía góc có một đôi đang ôm nhau nhún nhảy, thẳng ku ngồi tựa lưng vào thành ghế, con bé ngồi hẳn lên trên đùi úp cặp vú vào phía mặt thằng ku, hai cái giây áo của con bé đang nằm trên chỗ khửu tay chứ không phải trên vai như chỗ thường nó vẫn hay nằm. Nhìn xuống dưới, cái váy con bé đã kéo lên lấp lửng ngang mông, trong ánh đèn lờ mờ, qua tấm kính tôi cũng thấy được cặp mông nó trắng, căng nhìn mà chết cứng. Chết, thằng ku lại ngóc đầu dậy hỏi: Em đang ở đâu đây anh Rồng ơi.

Tôi dám chắc với anh em lầu anh, lúc thấy cảnh đó, truyện tôi có hay dường nào thì anh em sẽ ngừng ngay, đưa tay xuống bóp thằng nhỏ ngay. Tay tôi lúc đấy chút xíu không có thằng Gà kéo đi thì chắc thò luôn vào quần rồi là cái chắc.


Mấy thằng phê thuốc, làm tình luôn trong phòng. Trong đầu tôi chợt nảy ra một ý nghĩ táo bạo, Mẹ mình thua bọn nó à. Hôm nay, chơi bữa hết mình thử xem. Nghĩ là làm.

- Ê. Gà, sang đây tao bảo.

Tôi kéo thằng Gà ra ngoài hành lang, bảo với nó.

- Mày xuống gọi thằng bảo Lễ Tân mua cho tao 10 "con". Loại vương miệng nhé (tôi nghĩ thế là đủ).

Thằng Gà hiểu ý, mặt mừng thấy ghét, chạy lại thang máy. Tôi nói với theo.

- Bo cho nó ít "đồng" gì đấy nhé.

Nói đến thuốc lắc: tôi có nguyên tắc riêng của tôi, nếu vui tôi chỉ chơi 1 lần, mà mỗi lần1 viên là kịch kim. Chơi để xả strees và nhìn gái đẹp để hưởng chút xíu chứ không lạm dụng như thằng Gà. Còn món 'lẩu khói" (ma túy đá) thì không bao giờ, tôi không dư thời gian để chơi những thứ đó. Thỉnh thoảng có làm 1 vài đường Ke về ngủ cho ngon, tôi biết chơi thuốc lắc khoảng 2 năm nay. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ sống như những thằng đầu vàng, đầu đỏ.

Thằng Gà sống với tôi từ thời còn đi học cho đến giờ, nó là thằng hiểu tôi nhất. Nó như người bạn, người em của tôi vậy (nó tự nói chuyện này nha). Chẳng qua nhìn cái mặt thằng này ghét quá nên hay chửi nó thôi. Chứ tôi biết, thiếu nó chắc tôi buồn lắm.

Đang nghĩ về nó, Thằng Gà ở cửa đi vào, đúng lúc này con bé My (hỏi tên nó trên xe, 2 con còn lại, trang, hương và vân đều là dân trường múa) đang cất lên bài hát:

- Cho bao nhiêu bước chân đêm nay rung lên nhẹ nhàng

- Cho bao nhiêu đắm say đêm nay mong manh đừng vỡ tan

- thoát ra là thênh thang, trút hết đi lòng hoang mang

- Ngoài ấy xanh hồng màu tím vàng

................

- Bay lên trên mọi người rồi nhẹ nhàng lại bay lên

Theo nụ cười rạng ngời bay lên cao, bay lên cao ....

Thằng Gà bước vào với điệu nhảy quen thuộc, nó đưa cánh tay vẫy vẫy như đang ở trong Bar, chụp lấy cái mic ở giữa bàn.

- Chơi không nào là chơi không nào.

Mẹ cái thằng hâm, mà kể có nó cái không khí phòng hát vui vẻ hẳn lên. Tôi gọi thằng bồi vào kêu nó lấy 2 chai Ballantines 30 lên uống với mấy con bé này, chút xíu dễ điều khiển.

Rượu cuối cùng cũng được rót ra, anh em ngồi sát lại gần nhau hơn, vừa uống vừa hát. Ai hát thì đứng dậy nhảy luôn. Tôi ngồi sát con bé. Thằng Gà một mình 3 em, nó ngồi vào giữa. Khoảng 45' sau chai rượu đã được 2/3. Công thêm mới uống từ trong Bar, tôi cũng đã ngà ngà. Thằng Gà thì lứu lo. Tắt nhạc ngồi nói chuyện. Bật đèn lên, không biết có phải rượu vào hay không, tôi bây gờ mới cảm nhận được cái đẹp của con My. Nó cao khoảng 1.63, cặp đùi thon, mái tóc thì ép thẳng ngang vai, bộ ngực được nó đẩy lên khỏi chiếc áo rộng cổ lộ rõ cái khe chết người. Tóm lại nếu làm hàng, con này cơ 500$, loại này tôi tiếp mấy anh Đại trong Miền trung mấy lần. Nhưng không thể so sánh nó với mấy con hàng được. Nó là sinh viên, con cốp. Tiêu thủ chứ không phải dễ ăn đâu. Tôi hiểu được điều đó.
Mấy đứa còn lại cũng không kém, duy chỉ có 1 đứa dáng người không được cao lắm, mặt thì xinh nhất hội, xinh có kèm theo chút dâm (cái trang).

- Anh say chưa?

Tôi lắc đầu (bọn này phải lạnh lùng chút xíu, kinh nghiệm chăn gái của tôi).

- Anh đã có người yêu chưa?

- Em định cướp hay sao mà hỏi thế. Tôi nhe răng cười.

- Ai thèm, chẳng qua em kết anh kiểu lịch sự, thấy anh không giống mấy thằng lưu manh nên nghĩ đi chơi chắc yên tâm nên em đến đây chứ đừng tưởng.
 
14/12/19
67
0
0
#5
Cave lúc chuẩn bị cởi quần áo ra là chúng cũng nói. Em mỗi tuần chỉ khi nào có khách em thích em mới đi cùng thôi, Nhìn anh thấy quý em mới đi với anh. Em chỉ thích tình cảm thôi..... Đại loại như vậy. Con mẹ chúng mày, đong hàng với ông à?

Nhưng kinh nghiêm cho thấy con bé này cũng nói thật, nó cũng tiểu thư nhưng có chút lẳng lơ thôi. Hay là mình đẹp trai nó với vậy trời?

Lúc này, bên kia thằng Gà đang bật nhạc tắt đèn bắt đầu mở nhạc DJ nho nhỏ, đèn chớp lia lịa. Xanh đỏ tím vàng, chói cả mắt.

Tôi quyết định đánh phát bất ngờ. Đưa tay, cầm lấy tay con bé, không chặt cũng không lỏng. Đúng là tiểu thư, bàn tay mềm mại, mát rươi, ngón tay búp búp của con bé thuộc dang đẹp hiếm có.

Kinh nghiệm tình trường cho thấy, con gái có bàn tay đẹp, nhất là mặt trong của lòng bàn tay mà mịn chừng nào thì cái bướm nó sẽ đẹp như thế. Ông cha mình đúc kết đấy các anh em. Nhiều lức úp mặt vào bướm con người ta cũng phải biết suy ngẫm chút xíu.

- Ơ. Anh làm gì vậy?

Vẫn cầm tay con bé, chặt hơn chút xíu.

- Năm triệu cho anh vay đâu? tôi nhe răng cười thả tay con bé ra, hôn trộm nó một cái vào má, đứng dậy nhảy theo điệu nhạc vừa trêu nó, vừa khoát tay thằng Gà bắt đầu.

Con bé ngạc nhiên, đưa tay lên xoa xoa gò má hồng hào vì men rượu. Mặt hình như có chút tiếc nuối. Tôi đang ảo tưởng chăng?

....... Anh khóc vì giờ đây anh đã mất em rồi. ....Anh khóc vì giờ đây em đã xa thật rồi........

Bài mix của thằng tuấn hưng vang đầu bản nonstops thửa của Thằng Gà. Hôm nay là đột xuất, nên không có thợ đánh nhạc nên chơi thế này cũng được. Bình thường có tổ chức thì có một thằng vác cái máy tính xách tay đi theo đánh Vitua.

........Anh nhớ lời hẹn ước ta không xa rời mà giờ đây sao chỉ anh lẻ loi........

Mấy con mái đã ngà ngà say, ngồi cũng lắc lư theo tiếng nhạc. Thằng Gà kéo con Hương có dáng người dỏng cao, phải nói nó là con có dáng người đẹp nhất trong hội (con này làm trong vũ đoàn hay biểu diễn ở Bar Next top) đứng dậy nhảy. Mẹ nó! đúng là gái trường múa, nó lắc cái mông phát là thằng cu dưới bụng tôi dậy đánh răng rửa mặt luôn. Mấy con kia cũng đứng dậy nhưng vẫn chưa ra ngoài lắc lư múa máy như đang trình diễn vậy. Duy nhất con mái tôi chọn đang ngồi đưa cánh tay vẩy vẩy theo nhạc làm dáng thùy mị hơn chút xíu.

Được một lúc. Tôi cởi nút áo trên cùng cho mát chút xíu. Thằng Gà cầm cái điện thoại đang sáng đèn lên, chạy ra ngoài sau đó chạy vô liền. Thấy nó đưa cho 3 con trường múa mỗi đứa một "con", mấy con ngơ ngác như nai nhưng mắt chúng nó sáng hơn bình thường, con hương tỏ ra sảnh điệu, chạy lại bàn lấy cái ly ném viên thuốc vào,


lấy cái đầu chai Ken chưa khui dốc ngược đóng 1 phát lên viên thuốc làm nát vụn, nó bật lon coka đổ vào chừng 1/3 ly cầm lên lắc lắc. Mẹ kiếp, tôi đi chơi nhiều loại gái nhưng chưa thấy con nào sành điệu như con bé này. Bọn ý tá trong bệnh viên nhi cho em bé uống thuốc nhìn thấy con này chắc tưởng con này hồi đi học có Bằng Đỏ về y tế hẳn hoi chứ không phải vừa. 2 con kia đang nhìn nhau làm dáng, thằng Gà cầm viên thuốc đưa cho con mái của tôi. Nó lắc đầu, nhăn cái mặt lên.

Thằng Gà quay sang phía tôi ném cái ánh mặt cầu cứu. Con bé Hương ghé tai tôi bảo:

- My nó chưa chơi lần nào đâu anh. Thôi kệ nó, nó ngồi đó cho vui thôi.

Chết rồi, tôi yêu con bé này rồi nha. A. đúng rồi, nó là chiến sỹ ... mà. Tôi lấy viên thuốc từ tay thằng Gà, đi lại ngồi xuống bên cạnh con bé, bẻ viên thuốc ra làm đôi, đưa cho con bé một nửa, ghe vào tai nó, hơi sát một chút, gần như miệng tôi đã chạm vào vành tai nó. Tôi nói mà cố tình thở mạnh vào làn tóc có mùi nước hoa Dior của con bé.

- Hôm nay, anh em mình gặp nhau, anh cũng không hay chơi cái thứ này đâu. Có bạn bè vui, em làm với anh 1 nửa. Nghe nhạc cho lọt thôi em nhé.

- Em không ngờ anh là như thế này. Em nghe con hương nó kể chuyện về anh, thấy vẻ phong trần em thích cái kiểu đàn ông như anh. Bất cần đời chút xíu. Thế mà mới đầu đã làm em nản rồi.

Con hương này sao nó biết mình vậy không biết. Nghe con bé nói mà tôi như đang ở trên mây, chưa cần thuốc mà tôi đã bay rồi, hình như đang ngồi nói chuyện với bà tiên trên đỉnh cái thang khổng lồ của bọ pháp vậy.

..............

Số tôi hưởng vậy không biết, Con gái bây giờ nó bạo thật, Nó thích là nói chứ không phải như cái thời xưa. Sau mới biết con hương nó biết tôi vì tôi hay vào Bar, nó nghe bạn bè nó kể lại. Lúc thằng Gà lắc cái chìa khoá và mông con bé, mấy con hỡm này đã lại đầu bàn ngồi bàn tán với nhau rồi. Nó quen thằng thắng "trố" nên lại hỏi thăm nên mới đúng sau lưng tôi thôi. Chứ không cố ý lại để đưa số điện thoại đâu. Tôi nhẫn nại nói với nó:

- My khờ ơi! Bọn công chức bên tây, cuối tuần thằng nào cũng đi bar nó làm 1 viên để xả strees để đầu óc nó minh mẫn hơn, nó cũng có tác hại nhưng là đối với những thằng lạm dụng thôi. Anh mỗi tháng, bạn bè thân thiết tụ tập, làm thằng nửa viên, nghe nhạc cho hay, đêm về nhà ngủ bình thường. Không có sao cả em ạ.

Con bé nghe tôi nói, mặt nó cũng giãn ra chút xíu. Ánh mắt vẫn sợ sệt nhưng có phần tò mò.

- Em không. Nhìn anh thấy mà ghét. xem kìa, thanh niên hà nội mà xăm trổ như mấy thằng lưu manh.

Ngó xuống phía ngực, thấy đầu con rồng nó lòi ra ngoài chút xíu.

- Em không thích ngày mai nấu một nồi nước sôi thật to, anh đến cho em xối từ đầu xuống chân là hết ngay.

Mặt tôi cười kiểu tình tứ với con bé. Mấy con bé trường múa lại ôm con My bảo.

- Thôi hôm nay phá lệ chút xíu đi Bà. Không việc gì đâu.

Con bé có thêm chút động viên thì có vẻ lưỡng lự chút xíu. Tôi ghé vào tai nó.

- Không chơi thì đưa 5 triệu đây anh về. Bà già. Cắn luôn vào tai con bé cái nhè nhẹ.

Mặt con bé đỏ hửng, tôi giám chắc lúc này có cái bóng điện đưa nó ngậm cái đui đèn, cái bóng không sáng lên tôi làm con nó.

- Em sợ lắm.

Con bé ghé vào tai tôi nói mà tôi thấy yêu nó quá. Cái miệng nó thơm phảng phất mùi rượu, có chút hơi của đứa con gái mới lớn, không giống những đứa từng trải. Có khi nào nó còn trinh không hả trời (không dám đâu).

Tay tôi đưa nửa viên thuốc lên cái miệng xinh xăn, không màu mè của nó. Liếc tôi 1 cái vẻ sợ sệt, rồi con bé cũng há miệng cho tôi đút vào, nó nhăn cái mặt mà tôi thấy ghét.

Chai Lavie nhận lấy từ tay tôi cũng từ từ được con bé đưa lên miệng nút một hơi.

- Ực. Thế là xong phần 1.

Một nủa còn lại cũng được tôi nuốt nhanh như sợ con bé nó oẹ ra thì mất toi công ngồi rê nó. Lúc này bọn kia đang nhảy nhót phía ngoài thấy con bé nuốt xong, bon chúng vỗ tay như cho được trẻ con ăn hết bát cơm vậy.

Tôi cầm tay con bé cho nó đỡ sợ, nó không nói gì. Ngả lưng vào thành Ghế, nhắm mắt lại nghĩ đến đời mình. Sao ông trời cứ bắt tôi hưởng những thứ hiếm hoi này cơ chứ, gái ngoan. Ông mà Nghe được chắc ông cầm chân con bé dốc ngược cho nó nôn nửa viên thuốc ra là cái chắc.

Tôi dám chắc với anh em lầu xanh, Chơi được gái lần đầu chơi thuốc lắc còn sướng hơn gái trinh. Nó quấn vào nhau, nó quằn quại như .......cái gì nhỉ, khó nói lắm.

Đang mải mê với suy nghĩ trên mây, Con bé làm câu tôi chết điếng người.

- Anh Nam, ôm em đi. Em thế nào ấy.

Chẳng lẽ tôi đạp nó ra, chạy thẳng về nhà đóng cửa lại đi ngủ hả trời. Nếu cạnh tôi là bà béo bán trà đá trước quán Bar thì đương nhiên. Đằng này bên cạnh tôi là một con nai đang trong quá trình hoá thành hươu. Sau cái đưa tay, cái má mát rượi của con bé áp vào ngực tôi. Chẳng có cái sướng nào có thể tả được khi tai thì nghe nhạc, Ku thì nghe miệng con bé thở.

Được một lúc, mở mắt ra thấy thằng Gà và 3 con mái đang nằm la liệt đầu ghế Salon, Thằng này xấu nhưng là xấu duyên nha. Gái nó ăn cũng không kém tôi là mấy. Có khi còn nhiều hơn. Có những con yêu nó như con điên, gái nhà lành hẳn hoi. Có lẽ bởi cái mác giàu có của nó, chất chơi của nó, cách sông của nó làm con gái nó mê chăng. Tôi chỉ ước mình có được cái đầu như nó, suốt ngày chẳng phải lo nghĩ gì hết, ăn rồi chơi. Tiền thì ngồi không nó cũng tự đẻ ra. Ông bà già mua cho nó một đoàn hơn trăm con xe tải hạng nặng, chuyên vận tải xây dựng, chở khoáng sản, vật liệu xây dựng các tỉnh lân cận về Hà Nội. Nó có bọn em út làm việc hết. Thuê hẳn giám đốc làm quản lý, xe thì gắn chíp như taxi, nửa tháng nó đến kiểm tra một lần, quân của nó toàn là bọn đàn em thân cận. Làm cho nó còn sướng hơn nhân viên văn phòng.

- Anh ơi, em khó chịu quá, em chết mất. Thấy mỏi hết đầu gối Nam ạ. Có sao không anh?

Tôi đẩy con bé ra khỏi người, cầm tay kéo con bé đứng dậy kéo ra giữa phòng, hai cánh tay luồn qua hông ôm vào em con bé. Nó quảng tay qua cổ tôi, tựa hẳn cái cằm vào vai tôi. Dừng người tôi dìu con bé đu đưa theo tiếng nhạc cho con nhỏ đõ mệt. Cả cặp vú trong lớp áo đè lên ngược tôi, sao con bé này có áo ngực lạ đời vậy không biết? To vừa phải, căng mà mềm xèo. Chẳng giống mấy cái loại tôi đã từng mở, 2 miếng đệm cứng ngắc. Không lẽ nó không mặc áo ngực. Thôi mặc kệ đi, hưởng cái đã, con ku đã ngửi thấy mùi bướm rồi thì phải, nó đang quằn quại trong cái túi vải hình tam giác có gắn chữ DKNY của tôi.

Lúc ôm nó tôi mới biết con bé có thân hình quá đẹp, làm da trăng mịn của tiểu thư ăn chơi. cặp mông vừa phải. Thôi tả làm gì cho mệt, anh em lầu xanh cứ mở hình con Ca sỹ Minh Hằng ra xem, người nó như vậy, chỉ còn cái eo nhỏ hơn chút xíu thôi anh em.

- Làm bạn trai em Nam nhé!

Đang định xô nó ra, táng cho con bé một phát vào mỏm rồi nói: Đáng lẽ ra để tao nói với mày câu này chứ sao mày lại vội thế con ngốc. Nhưng sợ con Ku ức quá nó vùng dậy quất thẳng vào mặt mình thì chết.

Không nói gì, cái miệng tôi bắt đầu từ cái tai con bé, tôi hôn dần về phía cái miệng xinh xắn, qua gò má, tôi biết nó dùng cái loại mỹ phẩm cũng có thương hiệu hẳn hoi chứ không phải vừa, trang điểm rất nhẹ nhàng. Tôi chúa ghét cái loại đàn bà có khuôn mặt kiểu bả matit.

Đầu tôi lúc này cũng đang tê tê bởi chút "kẹo" lúc vừa rồi. Nó làm tôi ngây ngất, tửng tửng cách khó hiểu. Cặp môi chạm gần sát với môi con bé, tôi lại chuyển dần lên trên sống mũi của nó làm con bé chửng hửng, tiếc nuối, nó nhắm mắt quờ quạng trong không khí đợi nụ hôn của thằng lưu manh.

Cứ rà qua, rà lại đến 3 lần như vậy, tôi lấy hết sự thèm muốn của mình bất ngờ hôn con bé phát quyết định.

Cánh Tay con bé như muốn thắt cổ tôi vậy, nó ôm chặt đến mức tôi khó thở, hai cái lưỡi quấn lấy nhau trong tiếng nhạc. Nói thế thôi, lúc đấy tôi chả còn nghe thấy cái con mẹ gì cả. Đúng là miệng con gái tiểu thư, nó thơm hơn bất cứ cái kẹo cao su nào mà tôi từng ăn từ nhỏ đến giờ, cái môi nó mềm mại quyện lấy môi trên của tôi. Liếc mắt, thấy thằng Gà đang soi mình với ánh mắt thèm thuồng.

mà tôi từng ăn từ nhỏ đến giờ, cái môi nó mềm mại quyện lấy môi trên của tôi. Liếc mắt, thấy thằng Gà đang soi mình với ánh mắt thèm thuồng.

Tôi ném cho nó ánh mắt về phía con Hương. Thằng chó trợn con mắt lên ra vẻ hiểu ý. Tôi nhắm mặt lại tận hưởng cái thú vui của tôi, mặc kệ thằng Gà nó tự lo liệu.

Đang say sưa hôn hít, tôi luồn bàn tay vào phía sau áo xoa lưng con bé, làm da mát rượi, mịn màng kích thích tôi dữ dội. Con Ku bắt đầu cứng hết cỡ, cạ cạ vào phía hông con bé, chắc nó biết cái của nợ gì rồi, từng đấy tuổi chưa biết chắc tôi chết.

- Có khi nào em lại yêu ạnh nhanh thế không nhỉ? Mà anh có người yêu chưa vậy?

Không lẽ trường Học viện CS của con này nằm bên Châu Quỳ hả trời. Tôi chưa thấy ai xỉa răng xong mới ăn cơm bao giờ. Nhưng nhìn mặt nó tỏ vẻ ngây thơ đáng yêu thật chứ chẳng phải chơi. Mà cũng chả trách con bé, bất ngờ gặp thằng lưu manh, lãng tử như tôi nó cứ cuống lên, xoay xở không kịp là phải rồi. Hí hí...

- Có rồi, mới có cách đây một tiếng!

Tôi hôn con bé thêm một phát nữa làm nó cứ run bắn lên, chắc kẹo đã ngấm, cái loại vương miệng này, nếu chơi một lức 2 cái, ảo chắc đi bắt ma luôn.

Tôi thấy con bé đã ngấm thuốc, ngấm luôn cả tình. Trong đầu nảy ra một ý tưởng có vẻ văn minh, không bẩn một chút xíu nào. Để nó thật sự cuồng tôi mới dứt điểm, hưởng thế mới gọi là hưởng chứ.

Ôm chặt con bé thêm một cái nữa, nới lỏng con bé ra đưa tay để lên vai nó. Ghé sát tai bảo.

- Nhảy đi cho đỡ mệt em nhé. Tôi vẫn nhẹ nhàng như vậy.

Con bé bắt đầu lắc lư, nhìn nó nhảy cũng đẹp đấy chứ. không vụng chút nào. Mắt nó nhắm như đang lên hàng, tay chân, mông vú nhịp theo tiếng nhạc.

- This kicked in got your tongue tied in knots, I see
- Spit it out 'cause I'm dying for company
- I notice that you got it
- You notice that I want it
- You know that I can take it to the next level ba-by
- If you want this good shit
- bSicker than the remix
- Baby let me blow your mind tonight

(Bài: Till The Wourld Ends 2012)

Có tai phone bật nhạc lên nghe chút xíu đi anh em LX, anh em chân không nhịp nhịp mấy cái thằng Nam này lấy lưỡi lam xẻo con rồng trên ngực xuống ngâm rượu luôn. Tôi lại lấy chân đá vào đùi thằng Gà mấy cái, kéo nó đậy. Mặt nó mở ra, nó đang ảo ngồi dậy, cái đầu lắc bên trái, rồi bên phải như thằng bị Dow, tay tôi chỉ nó ra ngoài nhảy, 2 tay nó chống vào đầu gối đứng dậy kiểu mệt mỏi, nó cúi xuống vỗ vào mông mấy con mái bảo ra nhảy. Khoảng 1 phút sau, cả phi hành đoàn đã tửng tửng theo tiếng nhạc, bay lên trời mỗi thằng mỗi hướng. Vui ra phết, mấy con mái la hét như trẻ con thấy tết.

Cảnh tượng hoạn lạc có vẻ sắp bắt đầu, con bé My của tôi bắt đầu tửng tửng lên hoà vào mấy con mái. Thằng Gà thì vỗ mông mấy con mái làm không khí trong phòng đỡ ngột ngạt hơn.

Với tôi, 1/2 viên thì để nghe nhạc, nếu nhắm mắt lại thì thấy hoa quả, sân gol xanh mướt cỏ, bãi biển vỗ sóng .... chứ nếu không nhạc cũng chẳng sao. Hò hét với mấy con mái chút xíu. Tôi mở cửa bước ra ngoài, ấn thang máy xuống 1 tầng, tìm cái ghế sofa ngồi trốn con bé và cho thuốc lên hẳn rồi vào chơi nó mới thích. Vả lại cũng để thực hiện cái âm mưu lức vừa rồi nghĩ ra. Con bé này đã căn câu, tôi phải để nó thấy thèm cảm giác muốn được ôm ấp, được vuốt ve thật sự thì mới làm quả quyết định.

Chơi kẹo vào lúc đã kết ai, chắc chắn ai cũng chỉ muốn được quan tâm, muốn ngồi gần thằng kép của mình, nó đi đầu là buồn lắm. Cái cảm giác tôi đã từng trải qua. Lúc đấy tình cảm nó dạt dào.

Cầm cái điện thoại lên xem mấy giờ, thấy có tin nhắn, mở ra đọc: “Mắt anh xấu hoắc”.

Nghĩ ngay đến con bé Phương Anh, sao nó biết số điện thoại mình hả trời? Nhét điện thoại vào túi, mặc kệ đi. Mai tính.

Đợi khoảng 30', thấy tóc gáy cứ dựng lên, tay chân rung lẩy bẩy, miệng khô, hai hàm răng cứ nghiến chặt lại với nhau. Tôi hiểu thuốc đã ngấm. Vào thang máy ấn lên tầng trên. Cửa thang máy mở ra, con bé đứng ngay chỗ chỗ góc sảnh tối om, đang gục đầu vào tường vẻ mệt mỏi. Con bé ngoái cái cổ lại nhìn thấy tôi bước ra, nó tỉnh bơ không thèm để ý tiếp tục gục đầu lên cánh tay đang tựa vào tường. Cái áo sơ my đã được tôi mở hết cúc bởi cái nóng trong căn nhà làm mồ hôi ra nhể nhải. Con này chắc đang tìm tôi không thấy nên đứng đây chờ. Nhiều lúc mình cũng hay ảo ảo chút xíu. Tiến lại phía con bé.

- Về thôi em, anh mệt quá.

- Về trước đi. Con bé trả lời cộc lốc, mặt vẫn úp vào cánh tay.

Bất ngờ thò tay ôm con bé cái thật chặt từ phía sau. Nó đưa tay xuống gỡ gỡ tay tôi ra.

- Về đi. em mệt.

Tôi ôm nó chặt hơn, cúi xuống hôn vào gáy con bé một cái, kéo lên đến mang tai. Tay luồn vào trong áo thọc lên cặp vú. Có áo con hẳn hoi chứ không như mình đoán, nhưng loại áo này chưa thấy bao giờ. Chỉ là miếng vải mỏng may hình cái xu chiêng như để đựng cặp vú, nó mềm mại. Anh em thử lấy quả bóng bay loại nhỏ, bớm ít nước vào rồi ngòi bóp xem nó sướng thế nào. Cặp vú con bé quá tuyệt.

Con bé quá bất ngờ với hành động của tôi, mắt bắt đầu lim dim, cái đầu thì ngọ nguậy theo cái miệng của tối cho đến khi nó ngoảnh đầu lại để 2 cái môi chạm nhau.
 
14/12/19
67
0
0
#6
Tôi thọc hẳn bàn tay vào trong chiếc áo con. Sao ông trời ông nặn ra cặp vú hoàn chỉnh đến thế vậy trời. Cái núm vừa phải, không to, không bé bắt đầu săn lại như hạt lạc bán ngoài phố Bà triệu. Lật người con bé lại, hôn xuống cổ nó, kéo một bên dây áo nó xuống để lộ một bên vú ra ngoài, tôi dí cái miệng vào hít hết cái mùi mùi da thịt con bé.
Tay con bé cầm lấy đầu tôi, vàu tóc tôi như thể nó là thợ gội đầu vậy.

- Hư thế Nam. Vào trong đi anh. Ở đây có ai ra thì ...

Định ngẩng đầu lên bảo với con bé mấy câu nhưng cái lưỡi đang lè ra liếm xúng quanh cái đầu ty của nó, lười thụt vào nên im lặng vẫn hơn. Trợn mặt lên nhìn yêu con bé chút xíu rồi lại liếm tiếp. Tay còn lại đã xoa mông con bé, phải nói thời gian gần đây bọn đàn bà nó mặc cái quần legging nó có ý nghĩa thật. Bàn tay tôi cảm nhận được sự mềm mại từ cặp mông của con bé.

Hơi thở nó bây giờ đã dồn dập, nghe rõ và to hơn tiếng nhạc mạnh vọng ra từ mấy phòng xung quanh. Cạnh chỗ chúng tôi đang đứng có phòng hát trống, tôi vẫn bú say sưa, một tay thò sang cầm cái núm cửa mở ra, ôm con bé vào xốc nó lên. Nó quàng tay ôm lấy cổ, chân quặp vào mông tôi. Vừa dìu con bé vào phòng vừa hôn nó như điên dại, không kịp đóng cửa phòng, đổ sầm người lên con bé xuống cái ghế sofa trong phòng, tuột ngay cái áo 2 giây của nó xuống ngang bụng

Lúc này nhìn cả cặp vú mới thấy con bé trắng thật, úp mặt vào bắt đầu liếm. Tôi cố ý chưa ngậm cái đầu ty con bé vội. Nó cứ lắc lư theo cái lưỡi của tôi như thể muốn tôi chạm vào cái đầu ty.

- Mút đi Nam, em yêu anh lắm. Em chết mất ......... Tay con bé cầm đầu tôi để giữ không cho cái miệng di chuyển để ấn cái đầu ty vào miệng.

Chắc con này hiểu được suy nghĩ con người nha! Tôi muốn gì, nó làm như thế. Tôi dám chắc với anh em lầu xanh lúc lên giường thì chẳng có gì sướng bằng con mái của mình nó bị mình điều khiển như cái máy. Tôi có cái sở thích quái đản lúc trên giường, muốn đàn bà nó thèm khát mình. Nó có quá đáng quá không anh em.

Lúc này cái xéc quần phía sau mông con bé đã được kéo xuống. Kéo tụt chiếc quần xuống ngang đầu gối. Quá bất ngờ, chiếc quần lót là sợi dây buộc ngang bụng nó với miếng vải nhỏ xíu che ở con bướm. Ánh sáng lờ mờ từ phía cửa vào những làm tôi vẫn cảm nhận được làn da con bé thuộc típ người sạch sẽ, nó trắng mịn không một vết xước. Lúc này, từ cơ thể con bé tỏa ra mùi da thịt, mùi mồ hôi pha chút với loại sữa tắm đắt tiền làm tôi chết cứng. Cái mũi hôn hít khắc cơ thể con bé, tôi dám chắc cái thứ mùi quyến rũ đó đã len lỏi vào cơ thể tôi, lên tận não, truyền xuống tận con cu.

- Anh Nam ơi, có món gì mới à anh.

Tôi nghe con ku nó hỏi tôi như thế. Trong tiềm thức tôi trả lời:

- Đừng vội mày. Cứ nằm yên đấy.

Hôn hít con bé từ bụng lên đến cổ chán chê, tôi tiến lên đè hẳn cơ thể mình lên người nó, cặp ngực thiên thần cứ chà xát với con rồng trên ngực tôi. Cái cảm giác mát rượi từ da thịt, đặc biệt là vú nó truyền sang con rồng. Chút xíu nó bay ra khỏi cơ thể rắn chắc của tôi để phi lên trần của căn phòng mà nhả ngọc như trong truyện "Songoku" vậy.

Hai cái miệng hôn nhau mà cảm thấy ướt át, cái lưỡi con bé điệu nghệ hơn bất cứ con rắn nào bên làng Lệ Mật. Bàn tay đã bắt đầu chuyển xuống cặp đùi, đàn bà nhạy cảm nhất ở phần đùi non, phía dưới con bướm. Bàn tay tôi hiểu rõ điều này, thỉnh thoảng cái cổ tay chạm vào miếng vải nhỏ xíu ốp ngoài con bướm. Cặp mông thỉ chẳng có cái che dậy ngoài mỗi sợi giây hình chữ T như đang chui tọt vào hậu môn con bé. Hình ảnh mờ ảo hết sức dâm đãng, pha lẫn sự phẫn nộ của con bé gần như đã làm tôi mất đi chút tự chủ. Đừng nha Nam, đêm còn dài, khi nào nước nó chảy xuống đến mắt cá chân thì mới vào cuộc nha thằng lưu manh. Tôi thì thầm với thằng Nam "rồng" điều đó trong đầu.

- Sờ vào đi anh........ tiếng rên nhẹ nhàng, đầy nữ tính chứ không phải như mấy con phò đâu anh em ạ.

- Anh đúng là thằng lưu manh đáng yêu của em. Sao bây giờ em mới gặp anh chứ.

Nó thì thào vào tai tôi rồi hôn lên trán tôi một phát như tôi đã là của nó vậy. Nhưng tôi cũng phê như con dê. Thằng đàn ông nào chẳng thích được bọn con gái nói những câu như vậy chứ. Sau bao năm chơi gái, tôi rút ra được một câu ngạn ngữ:

”Lòng tự trọng của thằng đàn ông ở chỗ con ku còn cao hơn trên cái đầu của nó”

Đừng in nó lên trên lịch nhé anh em, bọn -16 nó đọc được là hỏng cả một thế hệ đấy.

Có ai trên đời, sinh viên Đại học lại đi yêu thằng Lưu manh bao giờ. Nói là lưu manh chứ tôi chẳng giống tí xíu nào khi không cởi trần. Chẳng qua hình xăm là vết tích của cái thời nông nổi, dính cái án. Ông già bảo hết thuốc chữa rồi, để mày vào trong trại cho mày biết thế nào là đời.

(nếu rảnh rỗi, các anh em ủng hộ nhiều, tôi sẽ viết lại những dòng hồi ký lại cái thời ngang dọc đất Hà Nội, Hải Phòng, Nghệ An của tôi cho anh em nghe)

Tôi mà mặc cái áo vào, chắc thằng Tạ Đình Phong bên Hồng Kông khống dám ra đường mất (nổ chút). Thỉnh thoảng ngồi với Gái, bọn nó cứ tưởng bố tôi người Hồng Kong, có quan hệ giăng díu với bà mẹ thằng Phong. Hay là đúng vậy, khi nào về nhà phải điều tra lão già nhà mình mới được, ông cũng phong độ lắm.

Thôi, nói đến nhan sắc thì cả ngày chưa tả hết được đâu. Khổ thân con ku anh em lầu xanh đang mềm nhũn. Nới lỏng quần xịp tí để tôi tiếp tục nhé mấy ông tướng.

Nghe nó nói “Sao bây giờ em mới gặp anh chứ”, tôi làm câu bâng quơ:

- Anh mới ở bên Pháp về mà em!

Tôi “nổ” yêu với con bé chút xíu cho nõ đỡ vã, tay nó lôi cái tai tôi một cái làm đau điếng.

Miệng cắn nhẹ vào vú con bé một cái để trả thù. Mắt nó nhắm lại, cái miệng thì cong lên. Thò cái tay vào miếng vải ở dưới bụng con bé. Cố ý xoa phần phía trên mu nó chứ không đi thẳng vấn đề.

Cái bọn Tây chó chết, nó cứ đưa cái văn hóa cắt tỉa vào Việt Nam, cái mu được trang điểm gọn gàng, tôi dám chắc con bé dùng máy Tông đơ để cắt hoặc ít là bọ trong Spa làm cho, bàn tay tôi cảm giác được sự đều tắm tắp của các sợi lông. Ở điểm này nó giống tôi như đúc, ở nhà tôi mua hẳn một con Tông đơ chạy phin chuyên để làm đẹp cho thằng nhỏ. Tôi chúa gét cái bộ phận sinh dục lông lá um tùm, nó chẳng sạch sẽ chút nào. Tính tôi bẩn là không chịu được, vì thế từ nhỏ đến lớn tôi mới chỉ chơi gái làm tiền đúng một lần (trong Sài Gòn, con bé quá xinh). Cái ông trời này như người nhà tôi vậy, hiểu ý tôi thấy gét luôn.

Sờ, xoa quanh bướm con bé, xuống dưới nhưng chưa vào hẳn phía trong, hai bên khe đùi, nói chung các bạn cứ lấy cái thì úp vào chính giữa bướm con mái của mình thì chỗ đó tôi chưa sờ tới. Nước thì đã chảy xuống đến mông con bé, vừa hôn, vừa sờ, thỉnh thoảng lại cúi xuống bú cặp vú lão “thiên” lão ban cho tôi.

Con bé chắc không chịu nổi nữa rồi, bây giờ chắc tôi bảo nó cởi truồng chạy lên KS Portuna bên Láng hạ nó cũng phi luôn là cái chắc. Bất ngờ con bé vùng dậy, đè tôi xuống dưới, nó đạp luôn cái quần dài ra khỏi đôi chân nõn nà của nó. Ngồi hẳn lên bụng tôi, cúi xuống cúi xuống hôn lên môi tôi, lên tai tôi, xuống cổ, lại xuống ngực. Tôi bắt đầu bị nó làm thịt rồi đây mà. Cả phần trên của tôi, trừ chỗ lông nách là nó không liếm.

Nếu thượng đế tạo cho nó cái lỗ phun xà bông ở giữa cái lưỡi nữa thì chắc tôi cưới con bé nay về cho nó phụ trách khoản vệ sinh cá nhân mất. Tôi như chết điếng, chân tay bủn rủn khi nó liếm cái đầu ty của mình. Người tôi như lịm đi trong phê pha, chắc có cả thuốc nên gần như đã mất tự chủ. Chẳng trách được con bé lúc nãy nó nằm giật giật như bị ma nhập vậy.

Bắt đầu nó mở cái thắt lưng, kéo cái xéc quần tụt từ từ xuống, tụt đến đâu nó liếm đến đấy. Đến khi nó kéo cái quần lót ra một chút để hở ra cái “lon nước yên” của tôi. Thấy con Ku ngóc đầu dậy, quỳ trên bụng tôi lạy lên xuống cảm ơn chủ nhân của nó.

-Anh Nam. Cảm ơn anh, cảm ơn anh.......... Em có cái ăn rồi phải không anh. Em đói muốn chết.

Tôi lúc này lấy hết sự bản lĩnh của ông chủ (ít ra là đối với con ku của mình), lấy tay cầm vào phía trên 2 cánh tay con bé, kéo con bé lên trên. Hôn lên môi nó một nụ hôn vừa đủ để nó cảm thấy mình đang được yêu.

Đè con bé nằm xuống phía dưới. Kìm nén hết những thèm muốn, lạnh lùng nói:

- Sang bên kia thôi em.

Con bé như bị bố mẹ nó đưa ra nghĩa địa rồi buộc vào gốc cây và bỏ đi vậy. Tôi nói đùa với con bé:

- Anh đang đến ngày.

Tôi lấy tay vẹo vào má con bé một cái và nở một nụ cười bí ẩn, cúi xuống kéo cái quần lót sang một bên, lè lưỡi liếm một cái từ dưới lên trên con bướm nó rồi đứng dậy đi sang bên kia phòng.

Mở cửa bước vào phòng hát mà cái mùi bướm và chút nước đọng lại trên môi vẫn chưa khô. Công nhận cái mùi nó được tinh luyện từ lúc nãy đến giờ nên không thể chê vào đâu được. Mùi của sự cuồng nhiệt, dâm loạn.

Trong đầu đang suy nghĩ không biết thằng Gà đã làm theo những gì mình dặn khi ngồi dưới sảnh nói với nó qua điên thoại chưa. (Lúc ngồi ở sảnh, tôi lấy điện thoại gọi cho thằng Gà bao nó kéo một cái gế sofa dài ở trong phòng ra, quay 180 độ úp vào tường, để cái lưng tựa ra ngoài, anh em cứ hình dung bình thường cái ghế có lưng tựa dựa vào tường, quay lại 180 độ thì nó sẽ tạo thành cái dường hình chữ u, một bên là tường, một bên là lưng tựa) Cứ bảo với mấy con mái là lấy chỗ cho rộng để nhảy.

Không quên nói với nó, 3 con bé còn lại là của mày, tha hồ mà hưởng đi. Tao đang hóng mát chút xíu.

Thằng này được cái biết nghe lời. Mai xin cho nó làm việc ở bên chỗ bốc xếp ngoài bến xe giáp bát là phù hợp rồi đây. Bước vào phòng, phía chỗ khuất nhất đẫ được thằng Gà làm như tôi dặn.

Nhưng thằng này đúng là biết nghe lời thật, 2 con bé đang ngồi dựa vai vào nhau, mắt nhắm tít, chân thì rung như bà 2 già 80 đi họp lớp cho cháu đích tôn vậy.

Bên này, nó đã úp thìa con bé trên cái ghế sofa còn lại như đang ngủ trong Khách sạn. Cảnh tượng hết sức mệt mỏi của cả phòng làm tôi thấy ngột ngạt.

Lúc này trong người, mồ hôi đã chảy thành dòng, tôi cởi phăng chiếc áo sơmy ném lên chiếc loa Bas dưới đất. Chụp lấy lon ken, rót vào cái ly, không quên cho ít đá tu một hơi. Thấy trong người sảng khoái hẳn lên. Lại vỗ vào mông từng đứa một kéo chúng nó dậy cho tỉnh táo để nhảy nhót chút xíu.

Cả phòng đã vủi vẻ hẳn lên sau khi tôi sang. Cả hội đã nhảy nhót trở lại, Thằng Gà thì ôm con Hương thực hiện lại cái cảnh của tôi lức vừa rồi, đứng ôm nhau hôn hít. Tuy nhiên vẫn chưa thấy con bé My vào phòng. Trong lòng hơi lo lắng, bất an chút xíu. Con này chắc đang dận tôi lắm đây. Hay nó về vác súng lên bắn tôi đây trời. Kệ nó đi, mình chơi với 2 con bé thừa này chút xíu, không có con My thì mình pháo dàn 2 con này có khi lại hay hơn.

Đang quàng tay 2 con bé nhảy trong phòng, cánh cửa mở ra, con bé My bước vào với vẻ mặt buồn rầu, nước mắt hình như đã chảy xuống đến sống mũi. Nó tiến lại gần phía cái túi xách. Chết rồi Nam ơi, mày quá trớn rồi Nam ạ.

Thả 2 con bé ra, tôi đi về phía con My, cầm lấy tay nó kéo lại định hỏi nó định về sao, tay con bé vùng lên rảy cái tay tôi ra như thể đôi tình nhân đang cãi nhau. Chụp cánh tay bên kia tôi giật mạnh, con bé đã nằm gọn trong người tôi. Đưa tay gỡ cái túi xách vứt xuống dưới ghế, dìu con bé sát vào tường. Nó hơi cựa quậy chút xíu để lấy lại thể diện của đàn bà nhưng tôi hiểu nó đang gen.
 
14/12/19
67
0
0
#7
Đang tình cảm thế này mà có con kiến nào cắn vào sườn tôi vậy trời. Con bé nhéo một cái làm tôi đau điếng. Tôi ôm con bé chặt thêm một chút làm bàn tay con bé bắt đầu xoa xoa phía lưng trần của tôi.

- Anh nghĩ em là hàng sao? đồ lưu manh.

Không em ạ. Chỉ là món ăn qua đường của anh. Định nói thế với nó nhưng thằng Nam này chưa điên.

- Anh không muốn làm em khổ. Anh thấy thương em.

Đây chắc là lần đầu tiên tôi nói dối ở ngày hôm nay. Từ bé đến giờ tôi chưa nói dối bao giờ. Xin lỗi chú Cuội nhé, cháu đã mạn phép qua mặt chú. Không biết chị hằng nhà mình gen vơi con bé này không nữa.

- Anh là người hâm nhất em từng quen. Tại vì thuốc lắc hay tại vì anh mà em không thể điểu khiển được bản thân mình. Trước giờ em chưa bao giờ như vậy cả Nam ạ.

- Mà nói thật, anh có sự hấp dẫn sao kỹ lạ mà em không giải thích nổi.

Mẹ! Biết chắc mình hấp dẫn rồi nhưng nghe con này nói làm tôi bay trên từ tháp eiffel sang tượng nữ thần tự do nhà thằng Obama tóc xoăn luôn.

Nhìn lại thấy thằng Gà đã ấp con bé hương đầu ghế rồi, 2 con mái kia thì đang ra ngoài, chắc đi tè.

Tôi kéo sang cái ghế đã chờ sẵn, xô con bé nằm xuống rồi ngả theo nó lên cái ghế.

Chật chội nhưng trong cái khó thì mới ló ra cái phê.

Tôi nhanh chóng kéo cái áo con bé xuống bụng, mở khoá quần kéo hẳn ra ngoài vo tròn lại nhét xuống dưới đầu con bé làm cái gối. Nghĩ lại, mình là người đàn ông chu đáo quá. Gái theo không thể trách họ được...........

Con bé đã gần như trần truồng trong ánh đèn lờ mờ, ảo ảo, lức sáng lúc tối của bộ đèn chớp xanh đỏ, tím vàng. Tôi cúi xuống, kéo cái khẩu trang chuyên dùng cho con bướm sang một bên, lúc này tôi mới chú ý hêt được nguyên con bướm được ông trời ông điêu khắc vào thân hình trắng bóc của con bé.

Cái lão "thiên" này hình như ông nặn con bé ra là để cho cho tôi vậy, con bướm nó đẹp hút hồn, nó hút luôn con ku tôi. Phía trên cái mu là chút lông đã được cắt tỉa cẩn thận, đều tăm tắp 2cm như cái đầu húi cua của thằng Gà. Phía dưới cái khe không có sợi lông nào, chỉ có duy nhất một cái rãnh, cái rãnh thẳng đuột. Cầm cái thẻ Visa quẹt qua khe chắc cũng khó huống gì con ku của tôi. Trong ánh sáng lờ mờ tôi vẫn cảm nhận được da bướm con bé trắng hồng, chẳng có chút thịt thừa nào, chỉ duy nhất mỗi cái khe kẻ dọc trên con bướm chừng 7cm. Kể cả cái hột le như anh em miền nam hay gọi cũng chẳng thấy đâu.

Nước bướm con bé đã rỉ ra trong vắt, ứa ra dọc cái khe như những hạt sương đọng trên cành cây vậy. Biết trước con bướm thế này, tôi đưa con bế đi KS chup hình để để post cho anh em lầu xanh chiêm ngưỡng rồi. Cái mùi nó làm tôi như bị mộng du, lúc này tôi chẳng có ý thức gì là hạnh hạ nó nữa mà tôi biết con bướm đang hành hạ tôi, lè cái lưỡi liếm vào những hạt nước rê ra xung quanh cho con bướm nó ướt đều, tay con bé cầm tóc tôi kéo vào con bướm, cái sống mũi bất ngờ ấn vào phía hột le của nó. Nó hất cái mông lên, hất lên như bị bóp cỏ sắp chết vậy.

Tiếng nhạc to là vậy, tôi vẫn nghe con bé rên lên ư ử trong cổ họng, liếm hết những chút nước còn đọng lại trên com bướm tôi bất ngờ cắn nhẹ vào một bên mép bướm của nó, nhả ra đồng thời lè cái lưỡi vào trong rồi mút như điên dại.

Bất ngở con bé ngồi chồm dậy, kéo tôi lên nằm trên ghế, nó ngồi lên ngực tôi, quay ngưòi về phía con ku. Kiểu này là kiểu 6996 đây mà. Tôi là người nằm dưới.

Định bảo nó chạy về nhà lấy cái kéo lên đây cắt cái quần tôi cho nhanh, nhưng đành thôi sợ nó mất hứng.

Nhanh như điện, con bé cởi phăng cúc quần, kéo xéc, tụt cái quần bò tôi xuống ngang với 2 quả cà của tôi. Con bé đã gần như điên lên, sợ con ku tôi vỡ tung, cúi xuống và lập tức dùng cái miệng xinh xăn, ấm áp để vuốt ve thằng bé.

Anh em thử lấy cái khăn mặt, ngâm chút nước ấm, quấn vào con ku mình, thấy cảm giác thế nào thì tôi thế đấy. Chắc tôi cắn lưỡi chết luôn cho đỡ vã, đang chuẩn bị lè lưỡi ra cắn thì có cái mùi gì thân thương, nó quen lắm đã phảng phất quanh đây. Không lẽ con Huyền đạp thằng Gà ra rồi cởi quần ngôi lên mặt tôi? Mở mắt ra, thấy ngay cái khe bướm con My đã dính vào đầu lưỡi tôi. Tay chụp vào mông con bé, cái đầu đã cọ quậy để lưỡi quét từ bên này sang bên kia, từ dưới lên trên. Nước con bé ra quá trời, tôi cứ tưởng con bé đang ngồi cầm chai lavie tu ở trên vậy.

- Em chết mất, ờ .......hự........

Nhạc DJ sao thời buổi này nó dâm đãng vậy không biết.

Đang mải mê với âm thanh, mùi vị kích dục phát ra từ cái hang mấy thằng cha khủng bố al-Qaeda hay lẩn trốn. Cánh cửa phòng mở toang, tôi gồng mình ngóc cái đầu qua bờ mông con bé làm nó bất ngờ chúi người về phía trước, con Ku tôi mất hút trong cái miệng con My, tôi thấy quả cà của mình chạm vào cái môi xinh xắn của nó. Chút xíu thì thắng Ku đã nhổ nước bọt luôn vào cổ họng con My.

Hai con bé trường múa há hốc miệng, 4 con mắt thì phọt ra trước khoảng 30cm như phim hoạt hình khi đối diện với mặt con My cùng thằng Ku đang trong miệng nó.

Con My đã nhả con ku tôi ra ngóc đầu dậy rồi úp mặt lên đùi tôi để che đi vẻ xấu hổ của nó, hai con bé đã lấy lại được bình tĩnh, nhưng tôi biết chúng nó cũng là lần đầu tiên thấy được cảnh dâm đãng như vậy, kéo nhau bước vào khuất sau cái tựa lưng của ghế sofa.

Tôi mặc kệ chúng nó thế nào vẫn nhắm mắt tiếp tục hôn vào bướm con My, con bé vẫn vậy, vẫn dùng cái miệng miệt mài lau chùi cái lon nước yến như nhân viên cửa hàng tạp hóa lúc sáng sớm.

Thò tay xuống cặp vú đang nằm trên giốn mình, bóp nhẹ mấy cái làm con bé rung mình dí sát con bướm vào mặt tôi, nước đã loang lên cả má, cằm. Chưa khi nào tôi nghĩ mình lại hoang dại đến như vậy. Trước đây làm tình với rất nhiều loại gái nhưng cũng chỉ là ở trong KS, hoặc ở chòi câu cá ... nhưng chưa lần nào làm tình như thế này bao giờ.

- Đổi chỗ đi Anh Nam ơi, không là em xả hết nước yến vào miệng con mái của anh bây giờ.

- Đừng mày, đợi tao chút xíu. Tôi thầm thì với thằng Ku của mình như vậy trong đầu. (chúng tôi liên lạc với nhau từ bộ não đến con Ku bằng đường dây mạng mobiphone “VinaKu”).

Tính tôi không bao giờ giành giật thế chủ động của ai bao giờ. Con bé đang hưng phấn,, mình đẩy nó ra nó hận mình thì chết.

Vừa hôn bướm vừa ra ngón tay giữa của mình vào cáu khe đầy nước, chút xíu lại ấn vào cái lỗ chút xíu, cứ như vậy được khoảng 2 phút, khi ngón tay tôi đang ở trong bướm con bé được gần hết, cái lưỡi đang liếm xung quanh cái lỗ tè bé xíu của nó. Bắt ngờ con bé nhả con Ku ra, chồm dậy, quay 180 độ, ngoảnh mặt lại phias tôi. Lúc này, con cu bị cặp mông con bé ép sát vào bụng tôi.

Chống hai tay ra phía sau, nhổm người dậy chút xíu quá tấm tựa lưng của Ghế, liếc sang phía thằng Gà.

Mình là thằng ngu nhất của căn phòng này, một mình thằng Gà đang “pháo dàn” cả 3 con. Cả 3 con đang quay bên nó. Con Hương đã trần truồng, nằm phía dước chân. Vẻ mệt mỏi, nhìn về phía con Ku thằng Gà đang nằm trong bướm con trang, con mái còn lại đang ngồi dưới đất, kéo áo xuống cho thằng Gà bú sữa.

Bị con bé My đẩy nằm xuống với vẻ mặt tiếc nuối, nó cúi xuông hôn tôi lần cuối nhưng bị tôi từ chối. Định bảo nó súc miệng đi rôi hôn đi bà nhưng sợ nó súc miệng xong lại phun luôn lên mặt tôi, chụp quần áo về luôn nên thôi. Con bé ghé tai tôi bảo.

- Cho vào anh nhé.

- Sao em?

- Chơi em nhé? Anh cho vào đi.

Im lặng, bặm môi yêu với con bé một cái tình tứ, hai tay bấu vào mông con bé nhấc lên chút xíu, chỉnh cho con ku vào chính giữa cái khe nhẹ nhàng ấn mông nó xuống, con bé cung ngọ nguậy căp mông cho con ku chui vào. Cái đầu nằm gọn trong bướm con My.

Nằm dưới hất cái mông lên chút xíu, con bé cũng ấn xuống. Sao nó chặt vậy trời, cái bướm nó khít rịt. Chắc tại con ku tôi chứ không phải con bướm nó rồi. Lon nước yến của tôi hồi nhét vào con mẹ máy bay hơn tôi 7 tuổi, một con rồi mà vẫn la trời, huống gì con bé này. Nhưng rốt cuộc hai mép bướm của nó vẫn chạn được vào đám lông húi cua lởm chởm của tôi.

- Hơi đau anh ơi. để thế chút xíu nhé.

Nhắm mắt lại, nằm cảm nhận hơi ấm từ con bướm truyền sang con ku chừng một phút 15 giây. Cái mông con bé bắt đầu ngọ nguậy trên cái cọc như kiểu nhân viên quán bar múa cột bên Thái lan vậy. Nhanh dần, nhanh dần cho đến khi nó kéo ra, hạ xuống làm tôi như muốn bắn hết tất cả những gì có trong tinh hoàn vào trong người con bé.

- Em sướng quá Nam ơi. thốn quá đi anh ạ. à aaaaaaaaaa........ứ ...zời ơi.

Vừa rên, con bé vừa dùng cái lưỡi liếm vào tai tôi, ngọ nguậy trong vành tai, cắn nhẹ vào phần dưới tai tôi rồi hôn ngấu ngiến xuống cổ.

Cảm thấy ướt át phía tai, rất khó chịu nhưng cũng phê làm tôi như con dê. Không biết sao cái lưỡi con bé này nó dài đến vậy. Nó liếm ở tai mà sống lưng mình như có kim chích. Từ sống lưng truyền lên con ku thứ cảm giác ngây ngất. Tôi chỉ biết tả một chữ: Phê.................

Thứ cảm giác đó như điều khiển mình vậy, nó bắt tôi phải dùng bàn tay, cầm lấy mông con bé điểu chỉnh cho nó nhanh dần, nhanh dần. Con bé ngồi hẳn dậy, chống hai tay vào ngực tôi bắt đầu nhảy như kiến cắn vào con bướm. Nó bấu chặt vào vai tôi, mồ hôi đã nhể nhải trên làn da min màng của nó.

- Dừng lại anh ơi. Em sướng quá.

Lần đầu tôi gặp con bé bị điên như vậy nha. Con này cũng đưa tôi từ bất ngờ đến khó hiểu. Chắc phải quấn cái chăn buộc nó lại rồi chở nó về trường bên “Gia lâm” mới được.

Con bé nằm úp luôn trên người tôi, thở dốc như thằng cha vận động viên điền kinh Tyson Gay mới chạy xong quả nước rút vậy.

- Em sợ sướng mất. Sướng quá anh ạ. Em sợ sướng xong là hết, em muốn được thế này lâu hơn.

Mẹ. Tổng thể có bốn con mái, mình chọn nhầm đúng con điên. Mà sao tôi thấy thương con điện này vậy trời. Cái bướm nó chắc cũng bị điên.

- Em sướng chỗ nào?

Tôi hỏi như thằng học sinh lớp 5, hỏi cô giáo môn sinh vật về cái bím đứa bạn gái cùng lớp vậy.

- Ngón chân.


Con bé dúi cái mặt nó xuống cổ tôi rồi cắn nhẹ, làm như nó yêu tôi nhất quả đất này vậy.

Tôi hất cái mông lên một cái làm con ku lút sâu vào bướm con bé vì cái tội nói đùa đáng yêu.

- Sướng ở đâu?

- Đầu gối.

Lại một cú thúc lún cán làm con bé bấu chặt vào tay tôi như sắp lên con co giật. Tôi bấu vào vú con bé.

- Ở đâu?

- Em sướng mất anh ơi. Ở ***, đồ lưu manh.

Mặt con bé ửng hồng. Con bé thò tay xuống phía dưới nắm 2 hòn bi, nghiến răng.

- Anh làm một lần nữa là hai hòn sỏi này chui luôn vào người em đấy.

Vừa nói con bé cũng vừa nghiến răng chống cự. Nó có vẻ cũng thích đùa, mang chút dâm đãng, pha chút đáng yêu. Tay vẫn cầm hai viên bi.

- Anh là người thứ 2 em làm tình đấy. Có tin không?

- Hai mấy em?

- Hai mấy nè.

- Không tin kệ anh, hôm nay em thích lắm, em chưa bao giờ nghĩ mình có thể làm như thế này. Ngày mai anh có còn gặp em nữa không?

- Khi nào anh tiêu hết năm triệu mượn em, anh lại gặp em tiếp.

- Kệ Anh, dù sao em cũng không ân hận khi gặp anh.

Con bé bắt đầu nhắm mắt, trao tôi một nụ hôn mà tôi cảm nhận được tình yêu nơi con bé bắt đầu chớm nở. Tôi đã có phần hơi lo ngại cho con bé, cho tôi.

Vừa hôn, con bé vừa bắt đầu nhấp cặp mông xuống con ku, tay con bé vẫn chưa thả hai hòn bi mà tiếp tục nắn bóp làm tôi muốn bắn hết vào bướm co bé. Tiếng nhạc thì dồn dập nhưng cách làm tình của nó rất nhẹ dàng du dương. Tôi cảm nhận được tứng tí một hai cái mép bướm cứ kéo lên, kéo xuống trên thân con Ku mình.

- Sao anh lạnh lùng vậy Nam?

- Lạnh nhưng con ku anh đang nóng nè.

- Em muốn anh manh mẽ hơn nữa cơ.
 
14/12/19
67
0
0
#8
Phải như thế chứ. Muốn gì thì phải nói chứ bà nội. Tôi thích nhất loại đàn bà nhẹ nhàng mà dâm đãng trên giường.

- Anh làm em thấy thiếu thiếu chút gì đấy.

Con bé này đúng là thật thà trông phóng khoáng. Thích gì là nói chứ không phải như mấy con dâm. Thích bỏ mẹ còn giả vờ ôm mặt chống chế. Dâm phụ mà cứ tưởng mình là “trinh phụ”.

- Anh bảo thằng Gà lại giúp anh chút xíu nhé.

Tôi lại đùa với con bé chút xíu.

- Em chỉ chịu anh thôi, nếu thích anh lại đầu kia mà nhập hội, em về.

Tôi lật ngược con bé nằm úp lên trên người nó, bất ngờ dập liên hồi vào cái bướm đang rỉ nước, tiếng bép bép đã vang lên hòa chung với tiếng nhạc. Con bé ôm chặt vào lưng tôi kéo xuống kèm theo cái hất mông cho con ku chui sâu vào hơn vào bụng.

- Hớ...ờ....................ui. Em sư........................... sướng lắm anh.....anh ơi.

- Nam ơi, em yêu anh.................hứ ờ.

Con bé kéo đầu tôi xuống, hôn tôi. Tôi cũng đang gấp gáp chuẩn bị nhả đạn vào bướm. Hôn con bé như điên dại. Tay con bé cầm tay tôi đưa xuông vú, đặt bàn tay tôi lên vú của nó.

- Sờ đi anh. Em ra .............sướng quá anh à.........

- Sướng cái gì? Chẳng biết nói gì, đầu tôi lúc đấy gần như chỉ có tinh trùng ở trong, hỏi linh tinh như đang phê thuốc.

- Anh đ*t sướng bướm em quá. Mạnh lên anh, bắn luôn vào bướm đi Nam. Em ...........ra.

Tôi dám chắc thằng Lee Min Ho bên xứ kim chi cay xè đang ngâm con ku trong bướm con phò 150k/phát dưới gầm cầu long biên mà nghe nó nói những câu trên thì nó không phọt ra tôi chết. Các cơ phía hậu môn của tôi như có ai cầm giật như đang nhấp con cá cắn mồi. Con bé thì cào vào vai tôi, đít hất lên trong hoảng loạn.

- Em yêu anh. Em yêu anh lắm Nam à.

Tôi nghe câu nói của con bé khi đã nằm trên tấm thân trần truồng, mềm nhũn của nó. Cứ để nguyên con ku trong bướm con bé. Nằm lịm đi trong tiếng nhạc.

Tỉnh lại, tôi quay lại định kéo quần lên, thấy con Hương đang mặc mỗi cái áo đứng nhìn từ phía chân tôi với con My. Vẻ mặt ửng hồng, nở một nụ cười đầy ẩn ý pha chút dâm đãng rồi đi về phía Ghế ngồi.

Kéo quần lên, đợi con My sửa lại quần áo, mặc cái quần vào nó kéo tôi xuông ngồi giữa 2 đùi nó rồi ôm tôi vào lòng. Nhìn sang thấy thằng Gà đang nằm úp trên Ghế, quần kéo xuống ngang gối để lộ cặp mông trắng phau nhìn như mấy thằng Gay mới bị thông dít xông vậy. Hài vãi.

Cả phòng vẻ mệt mỏi mỗi đữa ngồi mỗi góc cho đến khi tiếng nhạc mạnh được chuyển sang một bài nhạc “xả”. Thường mỗi cuộc bay, sau khi hết hàng, anh em thường ngồi lại, bật đèn lên mở một vài bản nhạc trữ tình, du dương để xả đi tiếng ù ừ trong tai và để quen dần với sự im lặng.

Thanh toán tiền , chúng tôi lên con X6 chạy thẳng về phía KS Bảo Sơn (Nguyễn Chi Thanh) tìm chỗ nghỉ ngơi, Thằng Gà dẫn mấy 3 con mái lên phòng, tôi và con My mở hết cửa, mở một bản nhạc nhẹ vừa đủ trong xe nghe thấy và phóng đi để hưởng những làn gió nhẹ lùa vào. Chiếc xe chạy thẳng một mạch lên đến tận Cổ nhuế, chia tay con My bằng những nụ hôn tình tứ cùng những câu hỏi lang man của con bé. Tôi phi thẳng một mạch về nhà đánh một giấc đến 12h trưa.

Tiếng chuông điện thoại liên tục vang lên. Bốc cái máy lên.

- Alô! Anh nghe Thắng ơi.

- Thằng Minh “bu” hỏi em về anh đấy, nó xin em số điện thoại Anh.

- Nó là ai? có chuyện gì mà hỏi tao vậy.

- Nó ở Trần Khát Chân, đang cua con My. Nó hỏi em có biết anh không. Anh như thế nào, có phải tối qua đi với con My không? Nó nghe bạn con My kể lại.

- Thì mày cho nó số điện thoại xem nó hỏi cái gì tao? được rồi, Anh cảm ơn.

Câu chuyện vỡ vẩn Minh “bu”, Minh “bú” gì đấy làm tôi bực mình. Những chuyện va chạm với đám lưu manh làm tôi chán ngán. Thôi kệ mẹ nó đi, mịnh đ*t con người ta đàng hoàng chứ có đ*t trộm đâu mà sợ chứ. Đang nằm suy nghĩ lan man, nghĩ ngay đến con bé Phương Anh. Chụp cái điện thoại lên, gọi cho con bé. Bên kia nghe giọng con bé thật dễ thương (ở bên nước ngoài lâu nên giọng nó đã trở nên có khác chút xíu so với âm điệu của Hà Nội).

- Alo, anh “mắt toét” à?

Con bé cười khúc khích trong điện thoại. Tôi hơi bực mình rồi đấy.

- Mắt anh xấu thật à Phương Anh? sao em biết số điện thoại anh vậy?

- Hôm qua, trong quán Bar em lấy điện thoại anh gọi cho đứa bạn, tối về thấy cái điện thoại không có dữ liệu gì nên mới nhớ đến anh nè.

- Thế bây giờ làm sao hả em?

- Khi nào anh đi sửa cái máy kia, gọi cho em để em ra chỗ cửa hàng bảo người ta chuyển dữ liệu bên kia sang cho em luôn, tiện thể em cài ít game luôn. Tôi về không có gì chơi buồn muốn chết.


- Thế 2 giờ chiều nhé Phương Anh. Mà nhớ xin Anh Cường đi với anh nhé. Nhắn địa chỉ cho anh.

- ABC, đường Âu Cơ. Bye anh Nam.

Tút.....tút..........tút........

Vất cái điện thoại sang một bên, đạp cái chăn ra khỏi chân để lộ đôi chân trần với cái quần xịp màu trắng. Đầu óc có chút hưng phấn hẳn lên pha chút lo lắng. Hôm nay nhiều việc rồi đây. Hai cái tên “Phương Anh” và Minh”bu” nó cứ lẩn vẩn trong đầu.


Đánh răng, rửa mặt, tắm, chải, xịt chút nước hoa, thay quần áo sau đó vơ đống quần áo bẩn bỏ vào chiếc túi ni lông to đùng ném lên xe đưa đi ra hiệu giặt là (trước đây tôi có mấy thằng em chuyên lo việc này). Anh em thấy cuộc sống của tôi nó buồn tẻ không? có thể anh em công việc bừa bộn, không được nhiều thời gian như mình muốn nên thây tôi như vậy lai bảo: sướng. Đối với tôi, đã quá chán cái cảnh không gia đình, không hơi ấm máu mủ nó buồn đến tê lòng. Đêm trời mưa, anh em thử ở một mình trong căn nhà. Đắp cái chăn, nằm co ro lãnh lẽo, tiếng mưa thì rôi lộp bộp ngoài kia. Dù có nằm trên đống tiền thì chẳng khác nào nằm ở bến xe bus.

- Phương Anh hả, anh đang đứng ở ngoài rồi nhé.

- Vâng, đợi em chút xíu, em ra liền.

Bỏ tay lên Vô lăng vừa nghe nhac, vừa gõ gõ ngón tay lên đó. Hôm nay trời nó đẹp vậy trời. Không nắng, không mưa, nhìn ngoài đường bà con ai cũng mặt mày tươi tỉnh. Đám công chức đang ngái ngủ phóng xe máy đến cơ quan, mấy bà bán hoa dạo đẩy chiếc xe đi dọc con phố sầm uất, quán trà đá giờ này đông hơn bình thường bởi những ông già, nhân viên các kỹ ốt, gã xe ôm kèm thêm mấy thằng lưu manh sống ở xung quanh sau giấc ngủ trưa mệt mỏi ra kêu cốc trà đá súc miêng, nhâm nhi điếu thuốc. Đó là văn hóa từ rất lâu đời của người Hà Nội, hồi tôi biết chạy tung tăng với đám bạn trong phố, trên vỉa hè ở khu vực phố cổ Hoàn Kiếm, tôi đã ăn sâu cái hình ảnh này vào tâm trí. Ấy thế mà lúc tôi được “trúng thưởng” một con @, sau đó vào trại giam số 6 Bộ công an ở tận Nghệ An để “lĩnh thưởng” (quê hương thứ 2 của tôi đấy anh em), tôi đã nhớ Hà Nội đến quặn lòng.

Có thể tôi là thằng lưu manh đa sầu, đa cảm. Nhưng tôi dám chắc với anh em Lầu xanh, nếu mình gắn bó với mảnh đất nào từ khi sinh ra cho đến khi mình bước chân rời xa nó. Anh em không có chút nhớ nhung, không có chút yêu thương trân trọng thì có lẽ nên mua vé máy bay sang Irac sống cho nó nhanh chết. Hơi quá mồm, anh em thông cảm nhé.

Em có nghe Hà Nội những trưa hè.

Trà đá, quán cóc làm ồn ào con phố.

Ốc luộc vỉa hè cay xé đến tê môi.

Hà Nội về chiều nhớ lắm Phương Anh ơi.

Đang làm bài thơ định tặng con nhóc Phương Anh, thằng cha bán tàu phớ đi bên cạnh rao “Phớ.................” làm tôi tụt cả hứng. Đùa vậy thôi chứ làm thơ tặng con nhóc Teen thời buổi này chắc nó về bảo lão Cường cho tôi sang Anh du học, còn nó ở nhà đi đòi nợ, làm bóng lắm.

Mà nghe bảo bọn Tây nó làm việc đúng giờ lắm cơ mà. “Chút xíu” của con nhóc này chắc tôi viết được cho anh em Lầu xanh đọc chừng 5 chặp là cái chắc. Lát ra gọi nó là con bé bán kẹo cao su mới được. Đứa nào ngu yêu phải con nhóc này chắc mang một nỗi khổ như con hươu cao cổ luôn là chắc.

Qua tấm kính trước xe, một con bé bước ra từ ngôi biệt thự kiểu Pháp, váy ngắn ngang đùi, áo thun kiểu cách rất cá tính. Nó giống với kiểu học sinh cấp 3, trốn trường diện đồ hiệu đi chơi. Phải nói là rất xinh, Hót girl Midu, Mi“đú” gì đấy trên mạng Intơloét xách dép cho con bé này đi chơi không anh em ạ. Thôi, bỏ con bé Phương Anh lại rê con này đi chơi có vẻ hợp lý hơn đây. Đang suy nghĩ vậy, con bé tiến lại gần hơn chiếc xe tôi đậu dưới vỉa hè.

Há hốc mồm. Hoá ra con bé Phương Anh nhà lão Cường. Kiểu này thằng già có bắn mình gãy chân thì cũng phải có ý xấu với con này thôi. Nói vậy chứ tôi đã từng dính vào tình cảm với một con bé tiểu thư nên tôi cũng hơi ngại. Lúc yêu thương thì rất mặn nồng, quyến rũ, nhưng trở về cuộc sống hàng ngày mình là thằng không phục bất kỳ ai lại đi phục vụ mấy con bé này chắc tôi không chịu được.

Cánh cửa đã mở ra, mùi nước hoa thì xộc vào, cả con nhóc nữa, làm không khí trong xe như huyền ảo hẳn lên. Tôi cứ tưởng cuộc chới lúc tôi qua còn chưa kêt thúc chứ.

- Lâu không anh Nam?

Con bé nở một nụ cười làm lộ hàm răng trắng tinh, đều tăm tắp như hạt bắp ngô thái lan vậy (bắp ngô thái nó màu vàng nha).

Ở Tây về có khác, nó kèm theo chữ “Nam” sao tôi thấy gẫn gũi thế không biết.

- Sao cứ nhìn em với anh mắt xấu xí đó vậy?

Con này làm tôi ức chế rồi đó nha. Đứa nào chê tôi gì cũng được. Ít tiền, hèn nhát, dâm tà …… thế nào cũng được. Riếng cái nhan sắc ông bà già tôi nặn cho là xúc phạm bậc phụ huynh đó. Cút……………. Định mở miệng ra chửi con “chọi” nhưng miệng cứ cứng như thằng Ku tối hôm qua vậy.

- Răng em còn dính thức ăn kìa.

Tôi trông lúc đấy chẳng giống thằng lưu manh chút nào, ngoài bộ óc.

Con bé cúi mặt, đỏ như gấc mở cái túi xách Louis vuitton rút vội chiếc hộp phấn bé xíu mở ra đưa lên hàm răng đang nhe ra như mấy con “cún không lông” trên Nhật Tân vậy.

- Anh cũng được đấy. Coi chừng em.

Con nhóc dơ hộp phấn lên kéo ra sau như chuẩn bị phi nó về phía mặt tôi rồi hạ xuống bỏ vào túi.

- Đi thôi, không chơi với anh nữa đâu. Đồ quỷ

Con nhóc này nói chính xác. Thằng Nam “rồng” bị con Quỷ trong người nó mở cửa xe đạp ra rồi. Con Quỷ đang lái xe chở mày đi đấy chứ.

Con nhóc giả vờ dận dỗi nhín dễ thương quá. Lúc này, vừa lái xe vừa liếc con bé như thằng cha bị lé. Ngồi gần mới thấy con nhóc xinh thật. Cái mũi cao vừa phải của người châu á, cặp mắt đẹp long lanh chứa đựng chút buồn, cái miệng với bờ môi hồng thì khỏi phải khen cho anh em dễ tưởng tượng. Từ trước tới giờ tôi chưa thấy ai xinh như con nhóc. Con My 8 điểm. Tôi phóng khoáng hơn thằng cha Lê Hoàng trên cặp đôi hoàn hảo cho con nhóc đến 9,9 điểm. Còn 0,1 điểm để bọn hoa hậu thế giới nó tranh nhau.

- Nhà anh Nam ở đâu?

Chết rồi, đứa trẻ bất hạnh như tôi nghe câu hỏi này hai hàng nước mắt chuẩn bị lăn xuống. Ngẩng cái mặt nhìn lên trần xe cho nước mắt nó chảy lại vào trong (tôi bị ông bà già đuổi ra khỏi nhà, chuyện này kể sau nhé).
- Hoả lò.

- Anh bao nhiêu tuổi vậy?

Tôi nở một nụ cười kèm theo nỗi buồn được cái lưới thè ra để che đi. Chắc em nó tưởng nhà tôi ở gần Hoả Lò đây. Qua được cau hỏi hóc búa.

- 28 rồi em. Còn em?

- Em mới có 23 à. Anh làm nghề gì vậy anh?

Xong! Tao đi chém nhau, móc túi (suy nghĩ). Con nhóc này hỏi giống mấy thằng “bán @” trên quận quá trời luôn. Tôi gét cay gét đắng cái kiểu hỏi cung của bọn chúng. Đúng là ông bà ta có câu: “gét của nào trời trao của đây” không sai vào đâu được. Đang suy nghĩ không biết trả lời nó thế nào, cái miệng của tôi buột ra một câu ngu nhất quả đất.

- Giống với anh Cường của em.

- Wao. Có thật không đấy? Đang còn trẻ thế này mà biết kiếm tiền từ Bất động sản rồi cơ à?

Nghe cũng có vẻ hợp lý nha. Cái BMV X6 của thằng Gà làm tôi giống lắm chứ bộ. Con nhóc này đúng là xinh nhưng cái đầu nó ngu như con Ku. Anh nó buôn bán bất động sản mà lúc tối đập vào cái bàn, mấy thằng chọi đái ra quần vậy à. Nhưng chắc lão Cường “trắng” không muốn con nhóc biết lão là ông Anh Đại. Nhiều lúc nói dối nó có lợi cho người khác vậy đó anh em ạ. Ít ra là cho con nhóc và tôi lúc này.
 
14/12/19
67
0
0
#9
Tôi chúa gét nói dối (trừ khi đi chăn rau ra nhé), nhưng người ta nói thay mình thấy hợp lý thì không khó chịu cho lắm. Lại vượt qua được một câu hóc búa nữa rồi. Tôi như thí sinh đang đi thi “học sinh thanh lịch” vậy. Điều hoà mát rượi mà mồ hôi lấm tấm trên mũi.

- Em thèm kem tràng tiền quá, lâu không ăn. Anh Nam chở em ra đấy ăn được không? Em đãi anh.

Phóng xe ra đến Bờ Hồ kiếm chỗ đậu xe, dúi vào tay thằng cha giữ xe 100k không lấy tiền phụ. Tôi và con nhóc Phương Anh lững thững đi bộ về phố tràng tiền qua con hẻm có cái hiệu sách trên phố Nguyễn Xí ngắn cũn ra phố tràng tiên mua một bịch kem được đựng trong cái bao “xi măng” lạnh buốt, kèm theo 2 cái kem ốc quế làm tôi nhớ lại cái thời đi học quá trời.

- Minh vào quán Café ăn Phương Anh nhé.

- Anh tìm chỗ đi.

Vừa đi, tôi vừa cắn, vừa mút cái kem mà nhơ đến vú con nhỏ My lúc tối. Tôi cũng chẳng thèm xấu hổ hay ngại ngùng nếu có ai gặp đang ăn kem như trẻ con lúc này. Mà đứa nào thấy cái hoàn cảnh tôi bây giờ, chắc cái hàm dưới của nó còn rớt xuống tận ku đấy chứ. Không phải thèm que kem mà là con nhỏ Phương Anh kìa. Tôi ngang nhiên, kiêu hãnh bước đi cùng đống kem trên tay.

Bước vào quán cà phê Ciao số 2 Hàng Bài với anh mắt xăm xoi của con bé kéo cửa, rồi đến thằng cha bồi bàn, cả mấy đứa mái già ngồi uống cà fê với trai nhìn vào hai đứa chúng tôi. Chỉ duy nhất có mấy thằng Tây nó văn minh hơn bọn Việt Nam chút xíu, chỉ liếc vào con bé Phương Anh rồi tiếp tục chém gió bằng đôi tay đầy lông của nó.
Tôi chẳng hiểu bọn nó xoi cái gì. Cúi xuống nhìn thằng Ku nó có lòi ra ngoài không, thấy nó vẫn đang “Khò…Khò” thì yên tâm. Bọn này nghĩ hai đứa hỡm này không có tiền ăn kem Ciao, mua kem tràng tiền vào đây ngồi cho oách chữ gì? Tức quá bố mày lấy quyển $ trong túi ra rút 2 đứa 2 tờ gấp lại xúc kem ăn bây giờ. Kệ mẹ bon chúng, “tao là tao”.

- Anh Nam dùng đồ uống gì ạ! Em mời chị.

Quyển menu được thằng Hùng “bồi” đưa cho tôi với con nhóc Phương Anh mỗi đứa mỗi quyển, kèm theo hai tờ giấy lót đồ ăn xanh đỏ tím vàng có gắn chữ Ciao để trước mặt 2 đứa. Vẫn mút kem, tôi gọi ly Café quen thuộc. Con nhóc gọi cốc sinh tố con mẹ gì đấy thơm lừng kèm theo một ít bánh ngọt.

- Kem dính vào miệng kìa Anh Nam. Thanh niên gì ăn kem như trẻ con vậy.

Con nhóc Phương Anh lấy tờ giấy ăn trên bàn đưa tôi, sao nó tình cảm vậy Cụ rùa? Ở đây hỏi ổng là gần nhất, hỏi thằng cha “thiên” trên đầu nó check google lâu lắm. Ngồi chút xíu mà bọc kem gần 10 cái được tôi với con nhóc Phương Anh chén gần hết. Công nhận lâu ăn kem tràng tiền ngon thật. Thằng giám đốc tràng tiền không tìm tôi đưa tiền quảng cáo là mai khỏi làm ăn ở khu vực này nha.

- Phương Anh có người yêu chưa?

Thằng nào thò mỏm thối vào hỏi con nhóc của tôi đấy? Cái miệng tôi phun ra mà không kiểm soát được.

- Hỏi làm gì? Định sang Anh du học à anh Nam?

Con này nó biết nó đẹp nên tự tin như bà ăn xin luôn. Nói thât, tuy nó đẹp thật nhưng tôi vẫn không có ý định bem con nhóc. Nhìn nó quá trẻ con, với lại là em lão Cường. Tôi không muốn va chạm. Tôi coi nó như đứa trẻ con.

- Không! Anh hỏi xem bên Anh nó có nhận du sinh đã tốt nghiệp bên “Châu Quỳ” không thôi mà.

Con bé bặm cái môi lại thấy nản luôn, nhưng rồi nó cũng ném cho tôi một câu sắc lẹm.

- Anh đang điều trị bên đấy à? Sao tìm hiểu kỹ vậy.

Tôi chịu thua con nhóc này rồi. Vào sới bạc đếm thiếu tiền tôi cãi bằng được cho dù bất kể đó là ai. Ở trước con nhóc này, miệng tôi cứ cứng đơ. Cho nó thắng đi Nam ơi. Con nhóc ăn học tử tế chứ không phải như mày đâu. Học Đại Học đến gần nằm thứ 4 mày được Bộ Công An (vụ Thi hành án) chuyển thẳng sang trường “Học viên Cảnh Sát” học thì cho nó thắng đi là vừa. Tôi tự an ủi mình vậy, giả vờ kêu con bé bồi bàn.


Nói về học hành, tôi cũng chẳng thua bố con thằng nào. Thời gian cấp 3 ăn chơi phè phỡn, cuối năm lớp 12 tôi lao đầu vào học mấy cái môn mình chuẩn bị thi Đại Học, Chẳng hiểu sao thi đậu Đại học năm đầu tiên một phát 2 trường Đại Học Luôn. Mà Đại học chính quy chứ không phải ba cái trường Dân lập đâu nhé. Trường có tiếng hẳn hoi của Thủ Đô. Đỗ vào Đại học, tôi bắt đầu cuộc chơi thâu đêm suốt sáng với đám bạn cùng trang lứa. Để bây giờ rút ra được bài học thì chỉ còn cách ngồi viết cho anh em gặm nhấm để giết thời gian thôi.

Con bé Phương Anh phải nói nó có sức hút đến kỳ lạ, chúng tôi ngồi ngay sát tấm kính ở mặt tiền quán Cafe, mấy thằng chọi chở mái sau lưng dừng đèn đỏ cứ ngoái cổ nhìn vào quán như muốn đạp con bé của nó xuống hồ Gươm vậy. Tôi ngồi vểnh râu nói chuyện với con bé như hoàng tử nước Anh.

Con nhóc cứ lem bem từ chuyện này đến kia làm tôi đau cả đầu, trả lời nó còn khổ hơn bị hỏi cung. Nó bảo: về Việt Nam để nghỉ ngơi, không có bạn bè nhiều nên chỉ hết đi ăn với lão Cường rồi đi uống cafe chắn lắm. Bảo tôi hôm nào rảnh dẫn nó với con bé Ly bạn nó đi trượt cỏ ở Hà Tây. Còn 2 tháng nữa là đi rồi. Cố gắng học xong rồi về hẳn bên này xin việc làm. Ở bển toàn bọn mũi lõ nhìn thấy gét. Quan trọng nhất là cuối cùng con nhóc cũng bảo bạn bè có người yêu, nó ở bên kia từ nhỏ, ông Cường ông thuê người quản lý nó như trại giam vậy. Chưa yêu ai bao giờ.

Đang nói chuyện, con bé rút trong túi ra một tập $ đặt lên bàn kiểu vợ lính đút lót cho sếp thằng chồng.

- Em trả anh tiền cái điện thoại tối qua.

Ở đâu ra cái con nhóc gét thế này, tôi mua điện thoại đền cho nó, nó lại không lấy mà trả tiền cho tôi.

- Cái này anh đền cho em mà. Con mắt anh không “hoàn hảo” nên mới xẩy ra chuyện hôm qua. Anh không lấy lại đâu, mặt mũi đâu mà nhìn anh Cường.

- Anh đừng làm thế em buồn đây, chẳng qua là không may thôi anh Nam. Em cũng không quen lấy tiền người khác mua đồ cho mình như vậy.

- Không được đâu Phương Anh.

Con nhóc cầm tập $ dúi vào tay tôi, kèm theo một câu, không quên nở một nụ cười đáng gét.

- Thì coi như em ủng hộ anh tiền đi thẩm mỹ lại “con mắt xấu xí”. Anh không nhận là em không chơi với anh nữa đâu nhé.

Định nhét tập tiền vào trong mồm con nhóc cho nó ngậm luôn cái miệng lại nhưng nghĩ đây là quán cafe nên đanh thôi. Tôi cầm tập tiền đếm được 700$, lấy 400 đưa lại cho con bé.

- Thì thế này, anh nhận lại từng này, còn lại em cầm đi. Không là em đi bộ về nhé.

Tôi cũng cứng quả trứng với con nhóc luôn. Đút 300$ vào túi.

Cà fê chán chê, chúng tôi đi hoàn thành nốt cái công việc chính của ngày hôm này, sửa cái điện thoại và chia tay nhau. Con bé không quên cảm ơn tôi về buổi cafe.

Lúc này giờ ngồi quán cafe hết thằng Gà rồi đến con My nhắn tin tới tấp, ngồi với con nhóc tôi không thèm trả lời. Tạt vào quán trà đá trên phố Quán Thánh, gọi một cốc sinh tố “chè xanh đánh đá”, rút điện thoại ra gọi cho thằng Gà. Giọng thằng Gà lau chau như con bà bán rau.

- Tôi nay có con Hồ Ngọc Hà ở Nextop đấy, tao đặt bàn nhé. Mấy con mái cứ đòi đi xem.

- Thôi mày, mệt bỏ mẹ.

- Chén xong thì phải “Ngọc Hồi” cho bọn chúng chút xíu chứ Đại ca.

- Đại cái con mẹ mày, thôi kệ mày. Ở đâu ra Quán Thánh uống Trà đá đi. Chút xíu đi ăn cái gì luôn.

- OK.

Tôi gọi cho cái My. Nó luyên thuyến một chút về chuyện thằng Gà kêu đi xem ca nhac, nhớ nó không? rồi là hiện giờ nó đang tắm ở trong trường, mới tan học... Tôi cúp máy cái rụp khi bon bé nói xong kèm theo một câu “tối gặp sau”. Rút điếu thuốc ra làm khói, thở dài một cái.

Thắng Gà rồi cũng ra bằng chiết Taxi, chúng tôi 2 thằng ngồi trên cái bậc tâm cấp có lót miếng giấy các tông, tựa vào cửa cuốn căn nhà đóng cửa trên đường rồi chém, phay, thái, gọt chuyện tôi qua. Có 2 thằng mà ồn ào như cả đội bóng vậy. Loăng quăng ăn uống rồi rồi 2 thằng cũng chui vào cái Bar với mấy con bé, có cả con My. Hôm nay chúng tôi không có sự xuất hiện của con Huyền, nó phải diễn ở trên sân khấu. Một lát sau còn có thêm 2 thằng em chuyên đi thu tiền cho tôi vào mỗi buổi chiều, tiện thể báo cáo sổ sách luôn. Thằng “xăm” và thằng “lốp”. Tôi đặt cho bọn nó hai cái tên đấy bởi chúng nó ngày nào cũng quấn lấy nhau như tôi với thằng Gà vậy.

Bị đuổi ra khỏi nhà, tài sản còn lại duy nhất của tôi là chiếc Audi Q5 khi ông bà già đuổi có ném cái chìa khóa vào ngực. “Mày biến ra khỏi nhà”, Tôi lên xe chở thằng Gà phóng thẳng ra cầu Thằng Long đứng uống Bia cho đến lúc nôn ra cho cá ăn luôn trên cầu. Sau một vài tuần lang thang như mất phương hướng, chán đời. Thằng Gà đưa cho tôi cái thẻ ATM kèm theo cái Pass.

- Mày cầm lấy làm ăn, tiền tao tiết kiệm định khi nào đủ mua cái chung cư làm nơi ở cho mấy thằng em làm việc cho tao. Bọn nó cũng lất bất tao lo nên tính toán trước vậy thôi. Giờ mày đang cần, cứ lấy tạm mà dùng. Một tỷ rưỡi đấy.

Còn làm ăn cái gì, truyện sau tôi sẽ kể với anh em sau. Dự kiến nếu anh em ủng hộ tôi sẽ ra cuốn: Được và mất.

Hôm nay ăn chơi tôi hơi mệt nên không uống nhiều lắm, chỉ ngồi trên sofa xem ca nhạc. Dáng người con Hò Ngọc Hà nó cao ráo thật nhưng cái mặt, dáng người cao vừa phải của con Phương Anh thì con Hà cũng chưa chắc. Nêu tính ăn gái để thể hiện cái đẳng cấp, tôi chọn con vợ thằng Cà “đô lương” (Đô lương là một địa danh miền núi của tỉnh Nghệ An, cà ở đấy ăn hết xẩy luôn. Cà đô lương là Cường đo la, cách nói ngược của dân miền trong, tôi sợ anh em miền Bắc đọc không hiểu nên chú thích luôn). Còn nói bem con nào sướng hơn, tôi dám chắc con Phương Anh nhà “anh” Cường “không đen”.

Đang uống rượu, có thằng ôn mặt mũi cũng tương đối bặm trợn nhưng cũng đẹp trai. Bắp tay có xăm cái gì vằn vện nấp sau ống tay áo. Phía trong từ cổ tay lên đến khủy tay có xăm mấy chữ trung quốc đen thui. Tôi tạm dịch là “đừng chặt tay em”. Nói thế thôi chứ tôi chẳng biết cái cóc khô gì tiếng tàu cả. Mái tóc cắt trắng 2 bên, phần trên dựng đứng như chổi lau nhà bị phơi khô ngoài ban công vậy. Nó cầm ly rượu tiến về phía Bàn chúng tôi. Mặt con My có vẻ tái đi chút xíu.

Bộ sofa chúng tôi ngồi, con My ngồi ngoài cùng, đến tôi, sau đó thằng Gà, mấy con mái, thằng lốp, xăm. Thằng Minh “bu” tiến lại phía con bé My đang ngồi cạnh tôi ghé tai nói với nó cái gì đấy, vẻ mặt con My có vẻ khó chịu. Thằng Bu (gọi cho nhanh nhé anh em), mà nó là thăng Bu thật. Mẹ! mấy đứa bọn tao đang chơi mày lại bu vào là sao? Từ nay trong truyện tao gọi mày là Thằng Bu luôn cho chuẩn. Tôi nghe được 2 chữ cuối cùng nó nói với con bé My: ..... được đấy.

Nó cầm cái ly đã có rượu đưa lên, một tay cầm cái ly đưới bàn đưa cho con My và giơ tay chúc cả bàn ra vẻ rất lịch sự. Tôi đang tưởng nó là thằng cha thư ký của Bộ trưởng nào đây trời. Cái ly quờ quạng với thằng Gà và mấy con mái cho đến khi nó qoay về phía tôi.

- Tạch.....
 
14/12/19
67
0
0
#10
Cái ly cửa tôi bị cái ly của thằng Bu chạm vào vỡ đi cái miệng. Rượu trong cái ly của tôi nhỏ lách tách xuống đĩa hoa quả trên bàn. Con mẹ thằng này chúc rượu kiểu khốn nạn rồi. Thằng Gà thò tay ra sau lưng định nhổm người dậy. Tôi đưa chân sang dẫm lên cái dày Guci của nó mới đặt tận bên Pháp về, một tay chụp lấy đùi thằng Gà bóp nhẹ, ấn xuống nhưng mắt vẫn nhìn vào lòng trắng của thằng “Bu”. Tôi cầm cái ly sứt một bên mím môi tu hết rượu còn sót lại bên trong sau đó dốc ngược cái ly xuống đất cho miếng thủy tinh rơi xuống, đặt cái ly trên bàn. Thằng Bu cũng ngửa mặt đổ rượu vào cổ họng xong mở nhếch cái môi cười đểu tôi một cái.

Nó thò Tay bắt tay để ra về. Từng đứa một, thằng Gà châm thuốc hút không thèm bắt, đến lượt tôi cầm cái tay thằng chó, bóp mạnh một cái kèm theo cái trợn mắt rồi thả ra làm thằng chó tức lắm. Giơ cái tay lên chào thằng chó cái kiểu Hitle, nó tiến về phía bàn khoảng 10 thằng của nó.

Tôi quay sang nói chuyện về thằng chó với thằng Gà. Thằng Gà ghé tai tôi nói:

- Có chuyện rồi đây, thế bây giờ máy tính thế nào?

Thằng Gà hỏi tôi vẻ mặt tức tối.

- Kệ mẹ bọn chúng, không có gì phải ngại hết.

Thời buổi này ra xã hội, làm cái nghề này dù không động đến ai, đi đâu tôi và thằng Gà cũng dắt chó đi theo. Cùng lắm là nhập viên thôi. Nói thế chứ nhìn mấy thằng bên kia bàn tôi cũng thấy hơi ngại. Mấy hôm nay lắm chuyện quá, mà cũng đúng thối, dính vào gái ắt sẽ có giông tố nổi lên. Mà ăn chơi phải giữ nề nếp, trong cái chỗ người ta làm ăn, mình là thằng lưu manh nhưng đừng phá hỏng cuộc vui của những người còn lại. Vào đây có cả trí thức, công chức, đại gia.....

Thằng cha security ở đâu chạy lại hỏi tôi có chuyện gì vậy, thằng này trước đây nó đi theo ông Anh trai tôi làm ăn ở cái đất Hà Nội nên nó biết tôi. Nói đến thằng Anh trai, kể cho anh em nghe đôi chút. Nó hiện giờ đang là chủ một cơ sở trồng cỏ ở bên Anh. Nó đi sang đấy được 10 năm nay. Hồi còn ở nhà nó cũng có số có má, dính vào cái vụ đâm chém ở Hải phòng, nó trốn sang đất nước sương mù làm thuê, sau ở hẳn bên đây. Ở nhà có thằng đàn em đứng ra nhận tội nhưng nó cũng chẳng thèm về VN nữa, Từ lúc nó đi đến giờ nó mới về 2 lần ăn tết.

- Không có gì đâu Anh, thằng này đang tính thịt em thôi. Em lo được anh ạ.

Thằng security đi khỏi, tôi khoát tay bảo mấy đứa chơi cho vui đi, kệ mẹ chúng nó, nó không dám đâu. Rượu được rót ra, mấy đứa uống thêm chút đỉnh đợi hết chương trình ra về, ở đây làm gì cho phức tạp.

Bước chân ra khỏi quán Bar cũng là lúc vợ thằng Cường “đô la” đã khản cổ. Ra ngoài thấy ngay trước cổng khách sạn có một tốp, bên phía góc công viên thủ lệ có một tốp. Trong cái sân đỗ xe có khoảng 10 thằng già, tướng bệ vệ đang tiến lại phía chúng tôi.


- Nam, sao rồi em, có chuyện gì không?

Lại gần tôi mới biết, đám người là mấy ông bạn thằng anh trai tôi. Mẹ! ở bên Tây mà nó có mắt ở nhà hả trời. Cái hội chí cốt của lão đông đủ cả. Tôi tiến lại ôm vào hông 2 ông anh đi trước kéo ra đẩy ra ngoài, cảm nhận được thắt lứng mấy lão có cái gì cộm cộm. Tôi dám chắc 10 lão thì ít cũng có 7 lão có súng. Mấy thằng cha này làm nghề cho vay nặng lãi có số ở đất HN luôn, thành lập thành hiệp hội tín dụng đen.

- Không sao đâu anh, bon nó không dám đâu. Chỉ là va chạm nhỏ thôi. Em lo được anh ạ.

- Nhưng thằng nào, để tao dằn mặt nó cho nó biết. Nó không biết mày à.

- Em cảm ơn các anh nhiều. Thôi chuyện trẻ con bọn em, bọn em tự lo được, nếu khó quá em kêu anh. Mà ông anh security báo cho các anh à.

- Bon anh đang hát karao gần đây, nghe nó gọi cả hội vứt hết vợ con sang đây liền. Có chuyện gì cư táng bỏ mẹ chúng nó đi, tao lo liệu sau nghe chưa. Đừng để tao không ăn nói được với thằng Việt (tên thằng Anh tôi).

- Dạ. Anh về hát đi nhé.

Mấy thằng cha trèo lên 2 con Lexus 570 phi thẳng ra cổng. Tôi ngại quá. Mấy thằng cha vừa đi khỏi, tôi nghe cái tiếng “choang” ngay bên cạnh. Giật mình tưởng ông trời ổng đang say rượu làm rơi cái chai xuống. Nhìn ra phía sau lưng thấy cả hội bọn thằng “Bu” hùng hổ kéo ra.

- Oánh chết mấy thằng chó cho tao.

Mấy con mái bên phái chúng tôi kéo áo tôi và thằng Gà rồi thả ra chạy ra cổng, hét inh ỏi như vịt sổ ***g. Tôi và thằng Gà đứng nguyên vị trí. Hai thằng Lốp, xăm đứng 2 bên. Khẩu súng chưa thể chạm tới nơi vì đang để trong xe.

Đầu kia thấy một nhóm khoảng 7, 8 thằng đao kiếm chạy lại như để hỗ trợ bọn thằng ‘Bu”. Tôi và thằng Gà đạp hai thằng trong hội thằng “bu” vào bụng làm nó ngã xuống, lù chút xíu về phía sau. Thằng “Bu” lúc bây giờ như Anh Đại đứng trên tam cấp ra lệnh như ông tướng. Tôi nghĩ định kêu thằng Gà và 2 thằng em chạy là chuẩn nhất.

Phía Công viên thủ lệ có khoảng hơn 30 đứa chạy vào. Tiếng thằng Chạy trước vang lên.

- Anh Nam, để đó bon em. Bắt cái thằng trên Bar lại cho tao.

Hóa ra, băng đầu phía Công viên thủ lệ là mấy thằng đàn em của thằng Xăm với thằng Lốp. Bon nó sợ có chuyện gì xẩy ra nên báo cho anh em lên đứng sẵn ở đấy để đề phòng. Thằng nào thằng đấy dao inox sáng loáng chạy vào, chép tới tấp vào bọn thằng “bu” chạy toán loại. Tôi cũng kịp táng cho một thằng chó trong hội phát vào miệng.

- Anh có sao không Nam, em sợ quá.

Con bé My chạy lại từ sau lưng ôm tôi như thể nó là người yêu tôi vậy.

Thằng “bu” chạy luôn vào trong Bar. Tôi bảo anh em đi ra ngoài cổng hết. Tôi và Thằng Gà đi vào Bar kêu thằng chó ra nói chuyện. Vào WC lôi được thằng “bu” ra. Kêu anh em về hết, bảo mấy con mái thuê taxi về trước. Tôi kéo thằng “Bu” lên xe bảo thằng Gà lái xe đi về phía hầm chui láng hòa Lạc.

Ra đến hầm chui Hòa Lạc. Tôi lôi thăng Bu xuống chụp luôn khẩu Coll theo.

- Con mẹ mày, quỳ xuống.

Thằng Gà đạp vào bụng thằng chó một cái, tay nó đang cầm cái dao thái lan gọt hoa quả. Vẻ mặt thằng Gà rất tức tối, thằng này được cái khi bình thường vui vẻ, thương người nhưng khi đánh nhau nó hết mình, ít sợ ai.

Thằn Bu giờ vẻ mặt nó khác so với lúc đứng trên tam cấp quán Bar, nó đã ngồi xổm xuống ngẩng mặt lên nhìn hai thằng chúng tôi vẻ sợ sệt. Tôi chụp vào tóc thằng chó tát cho nó 2 cái vào hai bên má, mặt nó ngơ ngác như thằng bốc vác.

- Mày định chơi tao à? Mày có phải thằng đàn ông không Minh?

Thằng bé như bất ngở khi tôi gọi tên nó.

- Không! Em không biết, em xin lỗi 2 anh.

Quên mở cái gi âm, phót lên Youtobe để đàn em nó nghe, cho thằng này đi phụ hồ luôn, chứ làm giang hồ làm gì. Thằng bé tỏ ra vẻ sợ sệt. Thực tình, tôi ra xã hôi chưa bao giờ làm hại hay cố tình va chạm với ai để đánh nhau. Ở Xã Hội, quan trọng hơn nhau ở cái "thủ". Dao búa chỉ là công cụ hỗ trợ khi cần thiết chứ nó không đem lại cho mình lợi lộc gì hết. Nhưng nếu ai đã chơi tôi, kiểu gì tôi cũng phải chơi lại bằng được để nó biết thằng Nam "rồng" không để ai phải thiệt thòi.

Tôi lấy khẩu coll ra, dí vào đầu thằng bé.

- Mày ra xã hội, vì con đàn bà mà máy đánh mất bản chất rồi lợn ạ. Nếu đã chơi tao thì mày phải biết, tao sẽ không để mày phải thiết đâu.

- Em xin anh, em không biết anh. Anh cần bao nhiêu em gọi anh em đưa qua cho anh.

Thằng này là loại lưu manh ở chợ rồi. Chỉ có đánh nhau và tiền. Tôi phải nói thế này, nếu ra ngoài xã hội sống để anh em tôn trọng thì tiền chỉ là phù du, nhưng không thể thiếu được. Tình cảm anh em, cái chất của thằng lưu manh là không thể cái gì đánh đổi được. Tôi bắt đầu thấy gét thằng này quá.

Mở cửa xe, lấy quyển 500 nghìn ra, bảo thằng thằng Gà cầm cánh tay nó dưa lên, xòe ra. Tôi kê tập tiền vào trước cái nòng súng, bảo thằng Gà dí cái bàn tay thằng Chó đặt sau phía tập tiền.

- Mày thích đền tiền phải không? Tao không thiếu đâu.

- Em xin 2 anh, em biết em sai rồi. Tha cho em.

- Bây giờ tao cho mày chọn. Một: tao bắn thủng bàn tay mày. Hai: tao lấy dao rạch vào cánh tay mày, lên mấy cái chữ này. Tôi chỉ tay vào chữ "đừng chặt tay em".

Thằng bé như đái ra quần, mặt xanh như đit con ếch.

- Em xin anh, Em xin 2 anh. Em biết lỗi rồi. Xin hai anh tha cho em.

Thằng chó mắt đỏ hoe. Tôi cũng hơi mủi lòng rồi nha. Nhưng tính tôi chưa tha cho ai động đến mình bao giờ.

- Thôi mày không chọn được để tao chọn.

Chụp lấy cái dao ở tay thằng Gà, tát thằng chó thêm một cái vào mặt để nó ngồi im. Tôi rạch một phát từ cánh trên xuống dưới dọc hàng chữ tàu trên cách tay thằng bé. Đạp nó một cái vào ngực nằm lăn ra đường. Lên xe phóng đi, để thằng chó một mình trong hầm. Ngay từ đầu, từ lúc nó đưa cái ly lên chúc rượu, tôi đã không có cảm tình với hàng chữ đó rồi.

- Có ác quá không Nam?

Thằng Gà hỏi tôi khi lái xe............

- Có ác quá không Nam?

Thằng Gà hỏi tôi khi lái xe. Chúng tôi chạy một mạch về đến Cửa Nam, gọi điện kêu thằng Xăm, Lốp đi ăn tối ở vỉa hè rồi về ngủ khi kim ngắn của đồng hồ đã chổng ngược lên trời.

- A. Naaaaaaaaaam. Anh Nam ơi.

Giọng thằng Lốp vang lên khi tôi đang ngủ trong nhà. Mẹ cái thằng chọi này, điện thoại thì không gọi, đứng ở ngoài bu lu ba loa làm hàng xóm tưởng tao kêu gái về “đập” ngủ quên đấy mày. Ra mở cửa thấy thằng Lốp hớt hải.

- Anh Gà bị bon thằng “bu” làm thịt rồi, đang ở trong viện.

- Khi nào? Ở đâu.

Mặt tôi tái nhợt, mọi thứ như nghẹn trong cổ họng. Ai bị gì tôi không biết, thằng Gà. Tôi nghe thằng Gà bị thịt, chân tôi như quấn vào nhau, chạy vào nhà lấy quần áo mặc mà 2 mắt cá chân cứ đập vào nhau nghe tách tách.

- Nhanh lên, ra bãi xe lấy xe đón tao. Mặc quần áo xong tao ra liền. Nó đang ở viên nào?

Vừa chạy, vừa cầm cái điện thoại lên định ấn số gọi, máy trong túi quần tắt ngúm. Cái máy còn lại thì quên trong xe.
 
14/12/19
67
0
0
#11
Mấy ngày hôm nay, từ bữa rạch tay thằng “bu” tời giờ, tôi đã dặn thằng Gà từ hôm nay trở đi, đi đâu làm gì phải cẩn thận. Bọn lưu manh ở chợ nó là loại không biết trên, biết dưới như Mafia Ý hay Hồng Kông như trong phim ảnh đâu. Mà tôi cũng nói thêm, xã hội lưu manh bản chất của nó là tự phát, không có cái luật pháp nào rang buộc cả. Nhất là lưu manh miền Bắc, nó là thể loại XHD không ra XHD, lưu manh không ra lưu manh. Một thằng đầu đỏ, đầu xanh ngoài đường có thể dùng dao chọc vào bụng một lão Đại nào đấy chưa biết khi nào. Mình là dân xã hội, tuy không có băng đảng nào cả, có thể có chút quan hệ, bản chất của mình nhưng không có nghĩa là lúc nào cũng an toàn. Dân giang hồ miền Bắc nó có khác so với miền Nam, cấp bậc không được phân biệt rõ ràng. Anh chị không ra anh chị, em út không ra em út. Riêng cái khoản này, so với trong trại thì sánh không kịp.

- Em nghe nói, Việt Đức. Thằng Xăm đang lên đấy.

Con Audi Q5 chạy như ma đuổi lên đến bệnh viện, vào khoa cấp cứu thấy thằng Gà đang nằm úp sấp trên cái cáng, quần áo toàn bùn, cái áo trắng máu loang lổ.

- May mà không sao anh Nam ạ.

Giọng thằng Xăm vang lên sau lưng tôi cũng là lúc thằng Gà ngoảnh cái mặt chó nó lại, cười với tôi vẻ méo xệch.

Mẹ cái bọn này, chưa biết chuyện gì thì nói chưa biết, đừng lu loa cái miệng thối. (Anh Gà bị bon thằng “bu” làm thịt rồi). Tôi tưởng thằng Gà đang nằm trong tủ lạnh khổng lồ của Bệnh Viện chớ, ai dè bị chém một phát sau lưng khoảng 15cm, đang năm chờ khâu. Tôi thở phào một cái. May đến thẳng đây, chứ không tôi đã đốt luôn cái Thủ đô này rồi.

- Ai chơi mày? như thế nào?

Tôi hỏi thằng Gà, mặt nó nhăn nhó trong tư thế nằm úp kể cho tôi biết sự tình. Thằng “Bu” chơi nó ở chợ hàng Da trong lúc thằng Gà đang ngồi uống trà đá với thằng bạn. Thằng Gà ném nó một cốc nước nó tránh được, quân của thằng “bu” có đến 6 thằng, đứa nào cũng cầm kiếm sang loáng.

Lần này tôi biết nếu không cho thằng này nhập viện hoặc để nó biết thằng Nam này như thế nào thì chính tôi sẽ bị ăn đòn là cái chắc. Nhưng tôi cũng không vội vàng gì, cứ để cho nó hưởng chút xíu thắng lợi đi đã. Việc cũng đã rồi. Khâu cho thằng Gà xong xuôi, chở nó về nhà tôi ngủ vài ngày, bảo với gia đình là đi công chuyện để ông bà già nó đỡ lo lắng. Ra cổng bệnh viện thấy khoảng 30 chục thằng, quân của thằng xăm, lốp đã đứng chật vỉa hè. Tôi kêu bon chúng về đi đã, tính sau.

Về đến nhà con nhóc Phương Anh gọi điện.

- Anh Nam à? thứ 7 tuần này chở em với cái ly đi trượt cỏ được không anh, em xin anh Cường rồi đấy.

- Không được.

- Sao vậy anh? anh bận hả.

- Ừ. Anh bận chở 2 con nhóc con bị hâm đi trượt cỏ.

Tôi cười với con nhóc.

- Èo…. Đồ quỷ, em làm gì mà hâm.

- Thì nhờ thằng Hâm lái xe chở đi chơi, chơi với hâm là bình thường sao?

Tôi phải ăn thua với con nhóc này.

- Ai chơi với anh. Chẳng qua không có ai chở đi rồi kêu anh chứ ai thèm.

Không dám đâu cô. Ông Cường nhà cô xe cọ, đệ thiếu gì mà cô phải tìm tôi. Cô tưởng tôi dốt nát như mấy thằng “du sinh” bị bố mẹ vất linh tinh bên xứ sở sương mù, bạn của cô hả. Định mở miệng ra xả một tràng nhưng không còn tinh thần đâu mà nói vì nhìn thấy thằng Gà đang ngồi méo cái mặt chó đáng gét đầu giường.

- Thế thứ 7 đi thì trả tiền taxi cho anh nhé, không ai làm không cho ai cái gì đâu.

- OK, chiều đi ăn ốc không hâm?

Con nhóc cười khúc khích trong điện thoại.

- Yêu thằng Hâm này rồi hả, sao lại rủ đi ăn ốc.

- Gớm. Chiều chị sẽ trả tiền taxi cho kậu. Chị đây chưa muốn lấy chồng đâu.

Nói chuyện vớ vẩn một lúc rồi tôi với con nhóc cũng dập máy, tính tôi chúa gét để cái tay vào lỗ tai quá lâu, nhưng đặc biệt với con nhóc này tôi hoàn toàn khác. Nó bảo thôi nhé, tôi chẳng muốn chút nào.


Số tôi là số trời đày, gái nó réo như đỉa phải vôi. Hết con My, rồi mấy con mái trước đây, tiếp đến là mấy bà chị làm ăn, đau hết cả đầu. Định tính chuyển sang làm bố “mì” giống thằng cha, à quên, chị bảo bảo chắc sẽ giàu to. Mà thôi, mấy cái trò này sau này con cái mình, mà đặc biệt là con gái mình nó không có hậu đâu.

- Bây giờ mày tính sao Gà?

Đút cái máy điện thoại vào túi, tôi hỏi luôn thằng Gà. Nó chau mày lại.

- Đ. Con mẹ ……. Cho tao đi ăn ốc với.

Bố cái thằng “Kítchen” này, thằng này có bị thiến di hai hòn bi ném cho chó nó ăn thì nghe đến gái thì nó vẫn mặc bỉm vào đứng dậy xung phong ngay.

- Tao hỏi mày chuyện thằng “Bu”. Ốc cái đầu mày đấy.

- Bảo thằng Thắng “trố” hỏi nhà nó cho tao.

Thằng Gà nói với tôi như Năm cam nói với Hải Bánh.

Rồi chiều đến, nó vẫn cố mặc cái áo che cái Lưng “ghẻ”, lù khù đi ăn ốc với tôi. Ngồi ở vỉa hè ăn ốc trên phố Đinh Liệt gồm tôi, thằng Gà, Phương Anh và con bé Ly. Dưới đường mấy thằng chọi, mà không cả mấy thằng già nữa chư, đi xe máy nhìn 2 con bé mà bọn nó kéo theo cái hàm dưới lê dước đất, nước dãi chảy ra ướt hết cả đoạn đường như có xe phun nước của Sở Giao thông công chính Hà Nội mới đi qua vậy. Hai con nhóc hôm nay ra ngoài nắng nó lại càng xinh ra. Thôi không kể chuyện 2 con bé này xinh đến đâu nữa, làm anh em lầu xanh mất công đi lau bàn phím máy tính.

Ngồi vừa ăn ốc vừa chiêm ngưỡng con nhóc Phương Anh dù dọng thằng Gà cứ lô bô với con Ly. Nó biết thân biết phận mình mà. Không dám lèm bèm với con Phương Anh. Nhìn Phương Anh, tôi thấy ở nó một nỗi buồn. Dù nó có vui vẻ đến cỡ nào thì điều đó vẫn không dấu được trên khuôn mặt, nhưng cái nét buồn nó lôi cuốn đến khó tả. Sau mới biết, bố mẹ mất sớm, không có người thân bên cạnh mình, hàng ngày chơi với vú nuôi bên nước ngoài. Cuộc sống nó cô độc, không có gia đình che chở dù nó không thiếu một thứ gì. Vấn đề là tại lão Cường, ông trưởng thành lên trong cái xã hội đầy thứ nhớp nhúa, tiếp xúc với nhiều loại đàn bà, bạn bè. Ông không thấy xã hội tốt ở chỗ nào cả, ông sợ để con nhóc ở lại VN sẽ sớm muộn gì cũng hư hỏng. Dù con bé rất muốn về Việt Nam sống. Ông nghĩ chu cấp tiền, lo cho nó, thỉnh thoảng sang thăm nó thì nó sẽ ổn, nhưng ông đã lầm khi đã quá yêu thương con nhóc….

- Ốc ngon quá, lâu ngày không được ăn, không được ngồi đây hít thở không khí vỉa hè. Ngon thật đấy.

Con nhóc vừa lấy miếng tôn chọc vào con ốc, quẹt chút nước chấm, mím 2 cái môi lại kéo miếng tôn ra nhai ngấu nghiến vừa khen như đang ăn thịt khủng long vậy.

Nhìn con bé, tôi lại nhớ đến đứa em gái tôi ở nhà, cũng may bố mẹ con bé vẫn còn bên nó, nếu không ánh mắt tôi chắc cũng có chút đượm buộn như con nhóc Phương Anh.

- Hay là bảo anh Gà sang bên Anh nuôi ốc bán nhé Phương Anh.

Ngoảnh mặt sang thằng Gà vẻ mặt tôi tỉnh bơ.

- Nó xui anh sang để bấu vào áo anh, sang pha nước chấm đấy 2 em ơi.

Thằng Gà chen vào.

Thằng Gà cười trừ. Định lấy 2 con ốc nút vào 2 lỗ mũi thằng chó cho nõ thở bằng miệng, khỏi phải nói luôn.

- Ai nói chuyện với mày, hôm sau ở nhà nhé thằng kê.

- Em mà ở nhà, Ly nó buồn kìa anh.

Thằng này tán gái thô tục như cục C. Nhưng mặt con Ly cũng ửng đỏ.

- Thứ 7 anh Gà đi trượt cỏ được không vậy?

Cón bé Ly hỏi như cố giấu đi nước da màu cánh hồng của nó.

- Để anh xin anh Nam đã.

Cả tháng nay tôi mới thấy thằng chó nói được câu hợp lý. Chơi với thằng chó bao nhiêu năm, bây giờ nhìn lại thấy nó đáng yêu muốn chém luôn.

- Chút xíu, anh Nam chở em đi mua ít đồ nhé.

Chết rồi, tiền không mang, con nhóc Phương Anh chắc vào Milano Goods rồi, nhìn con nhóc sắm đồ kiểu Đàm Vinh Hưng lắm nha.

(anh em nào không biết Milano Goods vào Google ấn xem nhé).

Ăn uống xong xuôi, thằng Gà kêu taxi đưa Ly về, tôi chở Con nhóc Phương Anh đi sắm đồ. Vào Vincom, tưởng con bé xách cả xe tải về chứ. Không ngờ vào đi từ tầng 1 đến tầng 4, nó chỉ mua mỗi cái kính mắt Mont blanc.

- Đeo vào đi mắt toét. Em xin lỗi câu nói hôm trong Bar nhé.

Con nhóc cư nằng nặc không cho tôi thanh toán cho đến khi tôi đút lại cái thẻ Visa vào ví. Chúng tôi lên tầng 3, ngồi bệt trên cầu nối giữa hai toà nhà, nhìn xuống đường ăn kẹo Chíp chíp do con nhóc mua trên siêu thị.

- Em thích tặng người khác kính mắt vì khi sử dụng người ta sẽ nhìn thấy em đầu tiên, nhớ đến em đầu tiên.

Sao mày không mua cho tao hộp Condom, khi tao đeo vào thì tao ảo ra mày ngay. Định nói con nhóc vậy nhưng biết mở cái miệng ra là nghỉ chơi với con nhóc luôn.

- Thế thôi, anh không nhận món quà này đâu.

- Sao vậy?

- Vừa rồi đeo vào, bây giờ anh vẫn nhớ con bé bán kính nè.

Vừa nói, tay tôi vừa véo vào má con bé một cái.

Tôi đưa con nhóc ra sau tòa nhà xem phim, rồi đi ăn tối cho đến 9h30 mới chở con nhóc về. Phải nói từ ngày gặp con bé, cuộc sống của tôi nó đã bớt đi phần nào căng thẳng, chán nản. Tuy nhiên, về tình cảm với con nhóc tôi cũng chỉ dừng lại ở chỗ anh em, coi con nhóc như người em.

Buổi trượt cỏ cũng diễn ra vui vẻ. Buổi sáng hai con bé chuẩn bị đồ đạc như buổi Pinic dã ngoại có quy mô lớn, việc ăn mặc cũng như ngoại hình không phải kể lại nữa nhé. Nào là đồ ăn, đồ uống, dày dép quần áo chất đầy con xe X6 của thằng Gà. Tôi nháy mắt với thằng Gà, mày lộc rồi Gà ơi, hai con mái định đi Cửa Lò tắm biển luôn, chắc một tuần đây. Đang hình dung thằng Xấu này ngủ với con Ly, tôi và con nhóc Phương Anh cầm tay nhau đi ngoài bãi biển. Trời! lãng mạn quá
 
14/12/19
67
0
0
#12
Lên đến khu trượt cỏ. Hai con bé tung tăng bà bán xăng chạy nhảy khắp bãi cỏ, hình như hai con bé chỉ lên để chụp hình. Ăn cũng chụp, uống cũng chụp, đi xe đạp cũng chụp, trượt cỏ lại vẫn chụp, nói chung 2 đứa gi lại hết khoảng khắc của bọn nó tại mọi lúc mọi nơi. Lúc bọn nó đi tè, thiếu chút xíu tôi vác máy ảnh chạy theo hai con bé luôn. Không ngờ con nhóc rủ tôi đi để làm chuyên gia nhiếp ảnh cho nó với con Ly. Ăn mấy thứ đồ ăn nhanh do hai con bé làm cho ăn xong. Buổi trưa, tôi với con nhóc Phương Anh ngồi nói chuyện dưới gốc cây dừa, thằng Gà với con Ly cũng “không đứng” dưới một gốc cây cạnh đó. Tựa vào gốc gây, ngoảnh sang thằng Gà với con Ly, tôi nghĩ chúng tôi là hai thằng Lưu manh lãng mạn nhất quả đất.

- Anh Nam chắc nhiều người yêu lắm phải không?

Mày khen bố mày đẹp trai thi nói mẹ cho rồi, bày đặt nói khéo. Nhìn bề nổi thế thôi chứ thời gian gần đây tôi rất ít cặp kè với ai quá một tuần. Tôi đã quá chán cái kiểu đi đâu, làm gì cũng kè kè theo con mái của mình. Bọn nó sống ích kỷ lắm, dù biết đó là đức tính đáng yêu nhất của loài động vật có “vú”. Trải qua nhiều mối tình từ hồi còn đi học cho đến bay giờ tôi rút ra được một câu (hay là nghe thằng nào nói rồi nói lại nhỉ): “Rộng lượng” là đức tính duy nhất người đàn bà chịu thua đàn ông chúng ta. Sịtttttttttttt... Mẹ tôi mà nghe được chắc bà cắt Ku “chồng bà” luôn đấy anh em.

- Ừ. Anh yêu tất cả gái đẹp ở Hà Nội luôn. Ai đẹp anh cũng thích.

- Trừ em ra nhé ông anh.

Con nhóc nói mà hình như nó chẳng suy nghĩ gì, nói vô tư kiểu ông sư.

- Ừ. Thì anh nói ai đẹp anh mới thích mà.

Con nhóc đá vào chân tôi một cái rồi mặt đỏ tía tai. Không hiểu sao cái đá chân đáng yêu của con nhóc làm tôi mất luôn thế chủ động, tim đập loạn xạ. Con bé nó đáng yêu thật. Hiền lành, nữ tính kèm theo chút cá tính. Trời nắng mà da con nhóc thì trắng kèm theo cái mũ lưỡi trai làm con nhóc xinh đáo để. Lúc sáng nhìn vào ánh mắt mấy thằng già đưa vợ con đi chơi cuối tuần đã chứng minh điều đó. Cái đẹp hôm nay của con nhóc làm tôi mê muội, không điểu khiển nổi suy nghĩ của mình. Con nhóc thì cứ toe toe cái miệng.

- Hay là anh làm anh trai kết nghĩa của em nhé. Em chạy ra mua quả dừa bổ ra uống rồi ăn thề luôn. Hehe

Con nhóc cười để lộ hàm răng trắng đều của nó. Dù mới mấy hôm trước coi mó là em út, thế mà bây giờ nó mở miệng ra kết nghĩa anh em như lương sơn bạc. Lòng tôi buồn rũ rượi. Tình cảm nó “khốn nạn” vậy đấy anh em lầu xanh ơi. ịnh nói với con nhóc điều gì đấy nhưng miệng cứ cứng lại, không mở ra nổi. Con nhóc đã chạy lại cửa hàng mua hẳn một quả dừa và mượn một con dao kèm theo 2 cái ống nút.

Quả dừa cũng được tôi miễn cưỡng chặt ra để lộ cãi nỗ trắng phau, chọc 2 cái ống vào. Trước khi uống con nhóc bảo tôi và nó phải thề trước khi uống, nhưng thề trong đâu thôi nhé, nhưng không được nói ra. Khi nào con nhóc đi sang Anh lúc đấy nhắn tin cho nó là thề như thế nào?

Quả dừa cũng được tôi miễn cưỡng chặt ra để lộ cãi nỗ trắng phau, chọc 2 cái ống vào. Trước khi uống con nhóc bảo tôi và nó phải thề trước khi uống, nhưng thề trong đâu thôi nhé, nhưng không được nói ra. Khi nào con nhóc đi sang Anh lúc đấy nhắn tin cho nó là thề như thế nào?

Tôi mệt với con nhóc này quá. Nó đễ thương kiểu muốn đạp cho một phát. Cuối cũng tôi cũng chiều con nhóc cho nó toại nguyện. Thấy con nhóc nhắm mắt lẩm bẩm cái gì trong miệng mà muốn cắn con nhóc một phát. Đang chăm chú nhìn con nhóc mà nước giãi cứ chảy tong tỏng.

- Anh không thề à? Sao mắt thô lố thế.

- Nhìn em buồn cười quá.

- Anh này, thề đi.

Tôi cũng miễn cưỡng kéo cái đầu gối co lên, úp cái mặt vào đầu gối một lúc. Trong đầu lẩm bẩm.

***** Xin ông trời cho con nhìn thấy con bướm của con nhóc ngồi cạnh con trước lúc nó đi Anh *****

Sau đó hai đứa nút hết quả dừa trong ánh mắt khó hiểu của Thàng Gà và con bé Ly đầu kia đang xăm xoi chúng tôi.....


Sau đó hai đứa nút hết quả dừa trong ánh mắt khó hiểu của Thàng Gà và con bé Ly đầu kia đang xăm xoi chúng tôi.....

Tôi bảo con nhóc quay người lại đối diện với tôi, đưa cánh tay ra, lấy 2 cái ống nút buộc thành cái vòng có cái nơ xinh xắn đeo vao cánh tay trắng bóc của con nhóc. Búp tay thì đúng kiểu tôi thích. Còn đẹp hơn bàn tay con My nữa. Lúc này con nhóc đang ngồi đối diện tôi. Tôi cụp cặp mắt xuống phía dưới chút xíu. Ông trời này ông đặt máy nghe lén dưới gốc cây hay sao mà ông nghe được tôi thề vậy không biết. Con bướm hiện nguyên hình trước mặt, nhưng tiếc cái là nó đang khuất sau lớp quần bò.

Mấy thằng cha trong lầu xanh đọc đến đây đang tưởng con nhóc mặc váy phải không?

- Món quà anh tặng em nhân dịp kết nghĩa anh em. Khi nào mà lỡ yêu anh thì đốt nó đi nhé.

Tôi cười nham nhở với con nhóc. Con nhóc cũng đáp lại bằng cái môi trề ra.

Con nhóc có vẻ thích thú với cái lắc tay bằng ống nút của tôi. Cái này tôi học làm được trong trại 6, ở trong trại thì cái dây quần cũng có thể biến thành một món quà giá trị về mặt tinh thần đấy anh em.

Khung cảnh đang hết sức lãng mạn thì điện thoại đổ, bốc máy lên nghe.

- Anh Nam Ơi, thằng Xăm lại bị bọn thằng “Bu” đâm.

Tôi vác cái điện thoại chạy ra phía xa con nhóc chút xíu.

- Sao, có sao không? Bị đâm ở đâu.

- Nó bị đâm vào bụng, đang cấp cứu ở Bạch Mai. Em đang cùng anh em đi tìm bọn nó. Em phải giết nó. Thằng Lốp nói trong điện thoại vẻ tức tối, hừng hực.

- Được rồi, mày cẩn thận. Cứ để anh em nó đi tìm, về trông nom xem thằng Xăm như thế nào rồi báo cho tao ngay. Mạng người là quan trong. Tao đang ở khu trượt cỏ trên Hòa Lạc, đợi tao về. Nói với anh em, gặp nó ở đâu, thịt cho tao.

Để 2 con bé chút xíu đi Taxi về. Tôi với thằng Gà phi như bay trên đường Láng Hòa Lạc về Hà Nội, đến Bệnh Viện thấy thằng Xăm đang thở bằng Oxi trên giường do mất máu quá nhiều. Nó phải phẫu thuật cắt đi một đoạn ruột. Nhìn thằng Xăm nằm trên giường tôi ân hận quá, vì tôi chiều theo những đòi hỏi của con Ku mà thằng Xăm phải gánh chịu hậu quả như thế này. Trong người bứt rứt khó chịu, thương thằng bé quá. Tôi lấy điện thoại ra gọi cho thằng Thắng “trố”. Lấy số điện thoại của thằng “bu” và giao cho thằng Thắng tìm nó và báo cho tôi. Thằng Thắng “trố” được tôi nhờ chuyện quan trọng nó nhận lời trong sự sung sướng. Hồi chưa đi trại, nó nợ tôi rất nhiều ân tình khi va chạm với bọn xã hội mà chưa có dịp trả ơn.

- Alô. Mày biết mày đã làm gì không thằng chó. Tao là Nam “rồng”.

Tôi nói nhẹ nhàng với thằng “Bu”.

- Bây giờ mày làm sao? Tao cũng đang tìm mày đây. Bố mày còn chém chết con mẹ mày nữa chứ chưa xong đâu. Con chó.

Tôi được cái không muốn nói nhiều với nó. Lần này dù có vào trại lại một lần nữa, có vào viện nằm với thằng Xăm tôi cũng phải thanh toán hết cái nợ nần này.

- Mày coi chừng cái mạng chó của mày nhé Minh. Lần này tao không thương mày nữa đâu.

Tôi dập cái máy trong khi thằng chó đang chuẩn bị phọt ra câu gì đó, tôi không thèm quan tâm. Tối hôm đó, qua thằng Thắng “trố” tôi đã biết được nó đang uống rượu với lũ em út ở cái nhà hàng dưới hầm tòa nhà trên con phố gần Ga Tàu.

Tôi gọi cho ông bạn Anh trai tôi nhờ một việc quan trọng. Vì tôi biết ông này là bạn thân của thằng chủ quán. Tôi bảo hôm nay em có việc phải thanh toán với thằng chó hôm trước trong Bar, nó đang nhậu ở quán. Nhờ ông anh đi cùng, vào trước nói giúp với chủ quán khéo léo không nhận thêm khách. Lựa lời nói nhỏ với số khách còn lại ra về, hôm nay quán đóng cửa sớm và trừ lại cho tôi bàn của thằng chó. Cho nhân viên nghỉ sớm. Vì đã nhiều lần tôi đã từng nhậu ở quán nên tôi biết khi trên 11h, nhiều lắm quán chỉ còn dăm ba bàn. Tôi trả gấp 5 lợi nhuận tính từ lúc 9h tối cho đến giờ đóng cửa. Và không quên dặn chủ quán phải cực kỳ bí mật, cùng với thể hiện sự vô tư của chủ quán, giả vờ như chủ quán cũng bị khống chế. Để tránh sự ảnh hưởng trong làm ăn của quán sau này. Nói chung tôi là người chu đáo nên mọi việc tôi đã tính trước.

Chúng tôi gồm Ông Anh, tôi và thằng Gà phi thẳng xe đến, dừng trong một cái phố nhỏ gần quán rượu. Ông anh đi vào trước, không quên thông báo với anh em tập trung xung quanh khu vực đấy để đề phòng. Tối hôm đó, tôi đã thông báo cho bạn bè của tôi ở xung quanh cái khu vực này và bảo giúp đỡ. Lúc đi xe một vòng xung quanh, tôi ước chừng 5 tốp anh em, tổng thể cỡ khoảng 70 đến 80 thằng tập trung bao vây khu vực trên. Vì đây là khu vực của thằng “Bu” nên tôi phải đề phòng có thể mình sẽ mắc vào cãi bẫy của thằng chó.

Sau khoảng 1 tiếng sau, hai thằng chúng tôi vẫn hai khẩu súng, kèm theo hai con dao có cái lưỡi dài khoảng 30 phân bước vào khi thằng quản lý nháy máy. Cánh cửa được khóa trái lại khi tôi với thằng Gà bước qua, tôi chụp luôn cái ghế gỗ ở sảnh, vào đến nơi lúc bọn nó có khoảng 7 thằng đang hăng say ngồi ở góc chén chú, chén anh. Tôi ném luôn cái ghế gỗ vào chỗ bọn nó ngồi, trúng ngay lưng thằng “bu”.

Bọn nó nháo nhào như ong vỡ tổ. Thằng chụp cốc, thằng cầm ghế lên, thằng cầm chai chưa kịp ném về phía chúng tôi. Hai khẩu súng đã hướng về phía mấy thằng chọi.

- Nem đi, chúng mày ném đi. Mấy con chó.

Thằng Gà vừa nói vừa đi về phía mấy thằng chọi, chỉa khẩu súng về phía từng thằng một. Nó lên đạn hăn hoi. Cái dáng người hơi gầy của thằng Gà cùng cái đầu húi cua và cái mặt đỏ như gấc của nó làm tôi liên tưởng đến thằng bé “Lưu Đức Hòa” bên tàu.

Tôi cũng tiến lại chụp vào tóc thằng “bu” lôi nó ra phía ngoài. Để thằng Gà khống chế mấy thằng còn lại.

- Thằng nào láo bắn bỏ mẹ nó đi.

Tôi nói với thằng Gà khi dí cái đầu thằng “bu” xuống và lên cho nó một cái gối vào mặt làm thằng chó ôm vào mặt ngồi xuống. Thằng Gà kêu mấy thằng kia đưa hết điện thoại ra, ném hết vào nồi lẩu đang sôi sùng sục trên bàn.

- Mày muốn giết luôn tao phải không? đ*t con mẹ mày.

Vừa nói, tôi vừa sút cái giày hiệu D&G vào mặt thằng “bu”, làm nó ngã ngửa ra phía sau. Lúc này tôi như muốn xả hết những bực tức, những đau đớn khi nhìn thấy thằng em mình đang mằm trong viên lên mặt thằng “bu” làm cái miệng nó toàn máu. Cái môi bắt đầu sưng lên và rách ở mép. Lúc này tôi chỉ muốn giết luôn thằng chó nhưng như thế làm nó thanh thản quá mà lại làm khó cho chính mình. Dí cái nòng súng lên chính giữa trán thằng “bu”.

- Mày biết lỗi mày chưa con chó.

Tôi vừa nói vừa mở cái chốt khóa của khẩu súng. Thằng Bu tưởng tôi bắn nó thật, cái mặt nó tái nhợt, mồ hôi chảy tong tỏng bên má. Cai mặt nó bây giờ tôi còn chẳng nhận ra nữa, máu me đầm đìa ở mặt, mắt sưng húp, miệng thì be bét. Nó đang ở tư thế quỳ, mặt đang cúi xuống ôm cái miệng máu của nó. Tôi nghiến răng đạp từ trên xuống lên cái đầu con chó, làm cái trán nó đập mạnh xuống cái nền. “bộp”. Tôi cởi hẳn cái áo phông ra, giắt khẩu súng vào lưng quần để lộ con rồng vằn vện trên ngực, tỳ hẳn đầu gối lên gáy thằng chó làm mặt nó dính sát vào cái nền. Lấy cái áo trói tay thằng này ra phía sau.

Cầm cái điện thoại gọi cho Ông Anh đi cùng, đánh xe cho cái cánh cửa sau xe sát với cánh cửa quán để đưa thằng chó đi cho kín đáo và gọi luôn cho thằng Lốp đưa khoảng chục thằng vào lôi mấy thằng còn lại đi đâu xử tùy chúng nó.

Tôi cầm tóc thằng chó “bu” kéo lê nó từ trong quán rồi mở cửa xe đẩy thằng “bu” lên xe. Hôm nay chúng tôi đi một cái xe bán tải với cái biển số giả. Ra đến Trần Khát Chân, đúng trung tâm địa bàn của con chó, tấp vào một cái vỉa hè tối om có hàng rào của một cơ quan, gạch đá lởm chởm bởi công trường xây dựng đang bỏ dở, cởi trói cho nó và lôi xuống xe, cầm theo cái dao dắt vào quần. Đến cạnh đống gạch xây dựng tôi chụp một cục gạch nửa táng luôn vào đầu nó làm máu chảy kín mặt thằng Bu. Nó quỳ xuống xin, lạy nhưng lúc này tôi không còn nghe nó nói nữa. Máu trong người tôi đang dồn hết vào chân với tay.

- Mày theo ai? Thằng nào?

- Dạ. Anh Cường “Trắng”.

Tôi giật mình nhưng không để lộ cho thằng chó biết. Đứng đờ người khoảng 15 giây. Câu trả lời của nó ngoài sự tính toán của tôi. Lúc này tôi rất khó xử, có chút sợ, có chút nể, có chút nghĩ đến con Phương Anh. Nhưng tôi đã quyết định, kệ mẹ nó là ai. Việc tôi, tôi phải làm. Ở tình huống này, hoàn cảnh này tôi phải làm Kẻ Liều Mạng. Không làm được việc này, mặt mũi nào tôi sống với anh em.

- Lần này tao không nói nhiều với mày nữa, mày làm gì thì mày phải trả giá.

Vật úp thằng chó xuống cầm con dao, tôi cứa luôn 2 gân sau gót chân thằng chó làm nó la hét như bị chọc tiết. Tiện tay tôi làm thêm một đường lên chữ “đừng chặt tay em”, cạnh đường chỉ may còn chưa khô của nó.

- Mỗi lần mày hỗn với tao là tao lại kẻ thêm cho mày một đường vào chỗ này nhé chó con.

Tôi đi thẳng ra xe, thấy thằng Gà đang cầm cái dao găm chạy lại chỗ thằng “bu” đang nằm.

- Đây là cái thằng em tao gửi lại mày.

Chiếc giao cắm vào đúng chỗ mà thằng Xăm chịu. Lên xe chúng tôi phi thẳng sang Gia Lâm, tôi không quên gọi điện nói với thằng Lốp xử mấy thằng kia xong thả cho nó về. Được biết thằng Lốp cho anh em đưa mấy thằng kia vào công viên thống nhất táng cho một trận và bắt nhảy xuống hồ bơi về.

Chiếc xe chạy một mạch sang đến Gia lâm, tôi hiểu từ bây giờ sự "khốn nạn" của tình cảm nó đang bắt đầu…….
 
14/12/19
67
0
0
#13
Hôm xử thằng “bu” xong, tôi với thằng Gà chạy sang Gia Lâm, chỗ chiếc xe Q5 của tôi được thằng em chạy sang đợi sẵn bên kia, tôi cùng thằng Gà phi xuống Hải Phòng ngay trong đêm thuê Khách sạn gần chợ Sắt ngủ một đêm để nghe ngóng tình hình, chiều hôm sau chúng tôi chở Một lão “ Đại” đang sống ẩn cư ở Hải Phòng cùng về Hà Nội sau khi nghe thằng Lốp báo tin về cái mạng chó của thằng “Bu”.

Giấy chuẩn đoán của bệnh viện:

- Đứt gân chân trái, phải.

- Nghi ngờ chấn thương sọ não (cái này đang theo dõi).

- Thủng ruột, rách lách.

- Gãy 3 chiếc răng cửa, trên đầu khâu 15 mũi.

- Vẫn đang hôn mê.

Hiện vẫn chưa báo công an. Mà nó có mọc thêm sừng cũng không dám.

Nói về Lão Đại đi cùng tôi, lão tên là Bình “Bạc”. Là dân anh chị, giang hồ đúng chất của một sát thủ một thời. Hồi tôi trốn ở Nghệ An, tôi đã gặp lão với cái lệnh truy nã, tôi mới biết được cái chất của lão, cái uy quyền của lão. Lão là một bức tượng đài đối với thế giới ngầm trên toàn quốc. Nói là trốn, nhưng vào đấy lão sống còn sướng hơn ở nhà. Anh em trong Nghệ tĩnh (Nghệ An, Hà tĩnh) cung phụng lão như ông bố già. Nghe nói, thời trai trẻ, lão đã ở khắp các trại Thanh Hóa, Nghệ An, Quảng Bình, Hà Tĩnh rồi cho đến Đồng Nai, Bình Dương... Phải nói lão là một trong những người đầu tiên biết sử dụng tội phạm quốc tế, xuyên quốc gia. Lão là người đẻ ra cái trò sử dụng dân miền này đi thanh toán miền khác. Nói chung đã là đân anh chị, dân giang hồ thì nghe tên lão là biết ngay. Tuy nhiên lão có một cái tật chết người. Cờ bạc. Lão giàu lên nhở đỏ đen, rồi lão trắng tay cũng vì việc xanh chín. Bây giờ lão đã về sống ở Hải Phòng, lão không tham gia, không màng xã hội nữa.

Có những giai thoại về cờ bạc của lão mà thế giới ngầm truyền tai nhau: Hồi lão còn ngang dọc cái đất hình chữ S. Lão về Hà Nội đánh bạc tại một cái sới bạc lớn nhất miền Bắc tại một cái tỉnh gần Thủ đô. Hôm đó, cả sới bạc toàn là dân lắm tiền của Hà Nội, Hải Phòng, Nam Đinh… kể cả dân miền Nam. Lão vào sới bạc nào cũng vậy, lão chỉ ngồi xem. Khi nào kết lão chỉ làm đúng 1 tiếng bạc. Ăn thì về, thua cũng không ở lại. Bữa đó cũng không ngoại lệ. Tiếng bạc (đánh xóc đĩa) đã đi vào 1 cái cầu ra 12 cái chẵn. Tiếng bạc tiếp theo, Con bạc khát nước cứ đánh lẻ, tiền đổ bên lẻ lên đến con số 10 tỷ. Nhà cái run tay, bán 9 tỷ. Trong đó có thằng Đại gia Bất động sản ném tiếp vào lẻ 5 tỷ. Nhà cái đã lắc đầu. Lão đang ngồi bỗng đứng dậy bảo với nhà cái.

- Để tao.

Cả sới gần 100 con bạc đang ngơ ngác, thấy lão già húi cua, tóc bạc gần hết đầu nói như đùa. Khi lão đi vào sới với 2 bàn tay đút vào túi quần thì lấy đâu ra 14 tỷ để chung. Lão biết được vì sao các con bạc mắt đang tròn lên nghi ngờ.

- Chẵn còn 6 tỷ, đứa nào ăn.

Nếu là thằng nhái nào đứng lên nói như lão thì sẽ được cho là thằng hỗn bạc, nhưng nhà cái biết lão không nói đùa. Thằng cầm cái hô như để trấn an tinh thần con bạc.

- 6 tỷ, ai ăn.

Lão bắt đầu thấy bực trong người với mấy con bạc, lão rút sau người ra khẩu súng đưa cho thằng Cái.

- Một tiếng sau không có tiền chung cho chúng mày, cho mỗi đứa trong này bắn tao một phát là được chứ gì?

Thằng Cái hiểu rõ con bạc già này. Nó hô to.

- Cái bảo lãnh. Còn 6 tỷ, ai ăn.

Sau ít phút, rồi 6 tỷ cũng được mấy thằng xe chạy dọc 2 bên chẵn lẻ cân đủ.

Cái bát được mở ra. Lão ôm 20 tỷ về trong tiếc nuối của đám con bạc. Từ hôm đó lão tôn thờ con số 13 xấu xí.

Cuộc sống của lão bây giờ rất nhẹ nhàng. Đào ao, nuôi cá, trồng cây, nuôi chim. Lão như một lãnh đạo cao cấp được nhà nước cho về nghỉ chế độ. Có người chu cấp, nghỉ ngơi hưởng thụ. Lần đâu tôi quen lão là ở Trại giam Đồng Sơn. Chúng tôi không phải trong vai phạm nhân, mà trong vai người đi thăm nuôi bạn bè. Hôm đó đúng là duyên nợ mà chúng tôi đã gặp nhau. Tôi với lão cùng đi thăm một người, cùng một thời gian. Trước khi bước vào cổng trại, chúng tôi chẳng hề quen nhau. Đó là Tiến “lắp”, một hảo hán người TP Vinh, hiện giờ cũng đang thụ án tại Đồng Sơn vì tội bắn chết người. Lúc đó, tôi và lão đang trong thời gian sống trong bóng tối. Tránh Pháp luật. Lão bảo lão thích chơi với tôi bởi cái vẻ hài hước, yêu đời và lạnh lùng của tôi.

Hôm nay, Lão về nhà em trai lão ở Hà Nội có công chuyện, tiện thể giải quyết luôn công việc cho tôi. Về đến Hà Nội, tôi với thằng Gà chạy thẳng một mạch vào bệnh viện thăm thằng Xăm, lúc này nó đã tỉnh lại, tuy nhiên sức khỏe đang rất yếu.

Trước đây, thằng Xăm và thằng Lốp là trẻ mồ côi hành nghề đánh giày ở khu vực ẩm thực Cấm Chỉ. Nó ở chung một huyện của tỉnh vùng Tây Bắc, cùng nhau lên Hà Nội kiếm sống. Thằng Xăm bỗ đã mất, có mẹ nhưng từ khi nó 3 tuổi thì mẹ nó đã bỏ nó lại cho ông bà nội rồi đi theo người tình vào miền Nam sinh sống. Còn thằng Lốp không còn ai là người thân, bố mẹ mất lúc nó mới tròn 10 tuổi, ông bà nó cũng không còn. Ông bà thằng Xăm thấy thương thằng Lốp, có hoàn cảnh giống cháu mình nên nó được ông bà thằng Xăm đưa nó về cho ăn ở, nuôi nó cùng thằng Xăm. Hai đứa lớn lên trong sự thiếu thốn tình cảm, vật chất. Sự bất hạnh trong cuộc sống đã đưa hai đứa đến với nhau. Nó hoàn toàn trái ngược với tôi và thằng Gà. Sự nuông chiều của Gia đình, thừa thãi về vật chất đã gắn bó chúng tôi.

Hồi đó, Ngôi uống cà phê ở đường Thành thấy 2 thằng bị mấy thằng chọi con sống trong khu vực đánh. Thằng Lốp cầm ghế, gạch lên đánh đuổi bọn kia khi thằng Xăm đang bị mấy thằng chọi đánh túi bụi. Thằng lốp xả thân lao vào Cứu thằng Xăm. Rồi do bọn chọi quá đông nên cuối cùng hai cu kậu đã bị mấy thằng kia bắt lại, lôi ra gốc cây bắt nộp 500 nghìn mới trả lại đồ nghề và cho về. Lúc bấy giờ 500 ngìn bằng nửa cái áo hàng hiệu của tôi chứ chẳng chơi. Tôi ngồi uống Cafe thấy thương nên ra đá đít mấy thằng chọi, tát cho mỗi đứa mỗi cái rồi giao bọn chúng không được đánh 2 đứa nữa.

Thấy thương bọn nó, tôi lấy ghế mời chúng uống nước, bảo chủ quán lấy khăn lạnh cho chúng lau rửa vết thương. Ngồi nghe 2 thằng kể về cuộc sống chúng nó, tôi rơi cả nước mắt. Mới ít tuổi, mà chúng biết tự kiếm sống, biết bảo vệ lẫn nhau, biết thay cha mẹ làm tròn chữ hiếu với ông bà, tháng nào chúng nó cũng gửi tiền về cho ông bà sinh sống, cứ vài tháng lại về một lần. Nhiều lúc, suy ngẫm tôi mới biết được ở trên cuộc đời này cái chúng ta không có thì chúng ta sẽ rất quý. Khi chúng ta vẫn sống với những gì đang bên cạnh thì nó sẽ mất đi cái giá trị của nó, ta không nâng niu nó, không biết quy trọng. Tôi thì có gia đình, có người thân mà không biết quý trọng. Chúng làm tôi lần đầu tiên biết xấu hổ với chính bản thân mình.

Từ hôm đó, tôi hay ra uống cà fê hơn. Tôi bảo hai đứa cứ làm ở đây, không phải sợ ai hết. Nếu có chuyện gì thì gọi bảo là em anh Nam “Hoàn Kiếm”. Dần dần tôi gắn bó với 2 đứa như anh em. Một thời gian sau tôi góp tiền ăn chơi cho 2 đứa mượn mua 2 chiếc xe máy cà tàng. Ngày vẫn đi đánh giày, tối về chạy xe ôm. Đên lúc tôi vào trại, mỗi tháng 2 thằng vẫn thay phiên nhau vào chăm nuôi tôi. Đối với tôi, không phải đồ ăn chúng mang vào mà là thứ tình cảm của 2 đứa làm tôi rất trân trọng. Bọn nó đã trở thành em út mình từ khi nào không hay. Hồi tôi trốn pháp luật trong miền Trung, thằng Lốp Xăm còn gọi điện bảo với tôi nó xin nhận tội thay nhưng tôi đã gạt đi.

Hôm nay, nhìn thấy thằng xăm nằm trên giường bệnh, lòng tôi đau nhói. Thứ tình cảm tôi dành cho chúng nó sao giống kiểu tôi giành cho đứa em gái ở nhà. Ở ngoài xã hôi, tôi chỉ duy nhất coi hai thằng này là em. Gần đây với cái nghề làm ăn của mình, hai thằng đã bắt đầu biết sử dụng đám giang hồ chọi con để làm việc. Biết kiếm những đồng tiền đã bị vàu nát nhưng theo tôi đó vẫn là cách lao động lương thiện. Không cướp của ai, không làm hại ai bao giờ. Hai đứa nó đã mở được một cửa hiệu cầm đồ nho nhỏ trên phố. Nghề này được giang hồ gọi là nghề “giúp người lúc khó khăn”.

Đang ngẩn ngơ nhìn thằng Xăm ngủ, điện thoại lại đổ chuông. Trong lòng thấy ruột nóng như lửa đốt……….

Đang ngẩn ngơ nhìn thằng Xăm ngủ, điện thoại lại đổ chuông. Trong lòng thấy ruột nóng như lửa đốt. Nghĩ lại mới biết tôi với thằng Gà chạy một mạch từ Hải Phòng về Hà Nội quên luôn cả ăn tối. Bụng đói cồn cào.

- Anh trai hả? Sao hôm qua đến giờ không thấy gọi điện.

Con nào vậy trời. Con em gái ở nhà lâu rồi tôi có gặp nó đâu? Đứa nào mà cái giộng nó chua như cứt mèo vậy không biết. Từ hôm qua tới giờ tôi quên luôn con Phương Anh, chẳng nhớ gì tới nó, cũng chẳng thèm gọi xem nó đã về đến nhà chưa hay vẫn chưa bắt được Taxi về cũng không biết chừng.

- Phương Anh hả. Anh bận quá.

- Có chuyện gì không anh? Sao hôm qua anh với anh Gà như cháy nhà vậy. Có sao không anh Nam? Hôm qua giờ không thấy anh goi, em lo lắm nhưng không dám gọi sợ làm phiền Anh.

- Không sao em, mọi việc anh giải quyết xong rồi. Anh mới đi Hải Phòng công chuyện đột xuất về. Hôm qua đi Taxi về có mệt không? Xin lỗi nhé.

- Em đang định đi ăn tối, anh ăn chưa?

- Ừ, đợi anh chút xíu, anh qua đón. Anh cũng đang ...... . Thế nhé. 15 phút nữa gặp lại.

- Đang gì? Anh cũng đang gì anh Nam?

- Đang đói bụng. Chưa ăn gì mà.

Đúng là đàn bà, nó tò mò thấy gét. Phải nói, hôm qua đến giờ, do công việc, do sự đột xuất làm tôi chẳng biết gì trên đời này nữa. Trong đầu chỉ có hai từ Minh “bu”, rồi sau đó Cường “trắng”, tôi quên phéng mất con nhóc. Bây giờ thấy nó gọi, cảm xúc nó lại tràn ra hai bên lỗ tai. Tim lại đập loạn xạ, định kêu con y tá bệnh viện đo luôn cho huyết áp nhưng sợ không kịp hẹn với con nhóc. Chở thằng Gà về nhà, tôi chạy một mạch đến nhà con nhóc đón nó. Tôi chẳng thèm biết Cường “trắng” nó màu đen hay trắng, mà màu đỏ cũng kệ bà chị nó (bố mẹ con nhóc mất rồi, tôi không muốn làm ông bà thức dậy đành chửi bà chị nào đấy của con nhóc cho đỡ mang tội).

Hôm nay con nhóc Phương Anh đi ăn tối mà nó ăn mặc rất “nữ tính”. Bộ đồ thể thao ở nhà mà không làm con nhóc giảm đi sự đáng yêu. Chúng tôi đến một quán Phở gọi 2 đứa 2 tô Phở to đùng. Bụng đang đói tôi làm thêm một bát, có con nhóc đi cùng hình như cái dạ dày nó cũng hưng phấn hơn lúc bình thường thì phải.

Đang ăn con nhóc hỏi:

- Anh Nam có xe máy không?

Dễ mà con nhóc đánh lô thua rồi hỏi xe máy mượn cắm chung tiền cho chủ. Tôi nghi lắm.

- Có. Em hỏi để làm gì?

- Em muốn đi dạo phố phường Hà Nội bằng xe máy, đi xe hơi ở Hà Nội này chật chội, mà ngồi trong xe bức bí lắm. Mà lâu rôi em chưa đi dạo Hà Nội bằng xe máy, về đây đi đâu cũng có người chở đi. Gét lắm, anh Cường cứ coi em như trẻ con. Anh chở em đi một vòng hết các ngõ ngách luôn nhé. Tối nay em về muộn chút xíu không sao, anh Cường đang ở Sài Gòn, mai mới ra.

Tôi chiều theo con nhóc, gọi điện bảo thằng Lốp lấy cái xe Spacy của thằng khách cầm đồ ra đây rồi chạy cái xe ôtô về bệnh viện trông thằng xăm luôn. Tối nay tôi vào trực với thằng Xăm.

Tôi với con nhóc lượn lượn lờ trên chiếc Spacy cho đến lúc nóng cả máy. Miệng con nhóc cứ tứa lưa, lem bem làm tôi đau cả óc. Hôm nay người hơi mệt mỏi, nhiều chuyện xẩy ra làm con người tôi ít nói, ít đùa hơn với con nhóc. Duy nhất có cái Lưng tôi là vui vẻ đón nhận những lần chạm nhẹ từ cặp đào được nhập khẩu từ bên Anh về. Ra đến con đường Thanh niên, mùi hoa sữa cứ làm tôi nhớ về thời học sinh.

- Anh Nam hôm nay có chuyện gì vậy? Sao anh có vẻ buồn buồn thế?

Vì tao đéo vui. Hỏi đéo gì lắm vậy. Tôi định ném cái mũ bảo hiểm khỏi cái đầu, dừng xe chử nó. Nhưng vì nó đẹp thế ai nỡ làm vậy.

- Anh cũng chẳng biết nữa, tâm trạng con người nhiều lúc mình cũng chẳng hiểu được Phương Anh ạ.

- Làm em tưởng em bắt anh đi xe máy làm anh bực mình.

Từ lúc đón con nhóc đến giờ, tôi suy nghĩ rất nhiều về việc có nên nói chuyện với con nhóc thật lòng với con nhóc về cuộc sống của mình không. Tôi không muốn nó cứ mãi nghĩ về tôi là anh Nam “bất động sản”. Hay là cởi mẹ áo ra cho nó đọc chữ bất động sản trên ngực. Tôi bí quá.

Chở con nhóc đi dạo loanh quanh rồi cũng chở nó về nhà. Đứng cách căn nhà màu trắng khoảng 50m, tôi ngồi trên xe, nó thì đứng dưới vỉa hè.

- Anh Nam, mai em rủ cả anh Cường mình đi ăn nhé. Mai là sinh nhật em đấy.

Tôi hơi bất ngờ vì điều này. Nó làm tôi phải suy nghĩ.

- Phương Anh. Anh nói cho em biết điều này.

- Sao Anh?

- Chuyện Anh làm nghề “bất động sản” là anh nói dối em đấy. Anh là thằng Lưu manh. Anh kiếm sống bằng nghề xã hội.

Mặt con nhóc chẳng biểu lộ chút xíu gì cảm xúc, nó vẫn im lặng nhìn tôi. Trước kia, thấy cách nói dối của ông Cường nó có lợi như vậy, nhưng khi này nó làm tôi càng gét cay gét đắng chuyện dối trá.

- Nhà anh ở trên Hoàn Kiếm. Anh bị bố mẹ đuổi ra khỏi nhà, hiện giời anh đang là người vô gia cư. Anh không muốn nói dối em. Anh xin lỗi.

Thực sự đứng trước con nhóc tôi đã không còn là thằng Nam nữa. Tôi đã yêu con nhóc, trái tim tôi đã nói với tôi điều đó từ khi chặt quả dừa. Tôi đang đứng trước một con nhóc vô tư, một con nhóc chẳng biết gì cái xã hội bên ngoài đầy cạm bẫy. Ở con nhóc toát lên một vẻ đẹp thánh thiện, môt sự trong trắng, ngây thơ. Trong con người tôi hiện giờ đang xuất hiện hai thằng Nam. Một thằng muốn lao bế con nhóc chạy vào cái nhà nghỉ nào đấy gần nơi này nhất. Thằng còn lại muốn rời xa con nhóc bởi không muốn làm vấy bẩn đến bẩn đến sự trong trắng của con nhóc.

- Có sao đâu anh Nam, em thấy anh tốt mà.

- Anh đã từng đi tù về.

Con nhóc trố mắt ngạc nhiên, có lẽ con nhóc hơi bất ngờ vì điều này.

- Em có ngại khi làm em một thằng Lưu manh không?

Suy nghĩ một lúc, con nhóc gật đầu. Tôi như sụp đổ hoàn toàn khi con nhóc nhìn xuống đất. Sao biết tình cảm nó khốn nạn đến khó chịu thế cơ mà, sao mày vẫn bị nó khống chế vậy Nam. Đầu nghĩ ngay đến con My, thôi mình về với cái máng lợn của mình thôi.

- Nhưng em muốn làm người yêu của Lưu manh. Đồ ngốc.

Tôi xô luôn cái xe nằm bẹp ở vỉa hè. Đứng dậy ôm con nhóc vào lòng. Con nhóc cười khúc khích trên vai tôi.

- Anh biết không Nam, từ khi chiếc điện thoại rơi là em đã yêu anh rồi. Nhưng em không ngờ anh đến với em nhanh đến vậy. Em không có nhiều thời gian ở Việt Nam, em mong đợi anh ôm em mấy ngày hôm nay rồi.

Con nhóc càng nói tôi càng thấy nó dễ thương. Tôi không để con nhóc lải nhải nữa, ghé miệng đặt lên môi con nhóc một nụ hôn. Cái môi con nhóc phải nói nó như muốn tan chảy trông miệng tôi. Con nhóc đáp trả bằng sự cuồng nhiệt của nụ hôn. Phải nói lâu lắm rồi tôi mới có cảm giác nhận một nụ hôn đúng nghĩa của nó. Tôi cảm nhân được sự vụng về trong cách hôn của con nhóc. Xung quanh toàn là bê tông, cửa cuốn thế mà tôi cảm giác nó đẹp như trong truyện tiểu thuyết vậy. Lúc này mà đang đứng ở nhà vệ sinh công cộng chác tôi cũng chẳng phân biêt được.

Rồi con nhóc cũng đẩy tôi ra, chạy lai mở cổng bước vào trong. Tôi đứng thù lù ra đấy trong sung sướng một lúc. Khi ánh đèn trên tầng 2 căn nhà đỏ lên tôi mới lên xe về tronh cảm giác sảng khoái, yêu đời hẳn lên.

Về đến khu Ba đình. Cái điện thoại có tin nhắn của Phương Anh.

- Anh quay lại đây đi.
 
14/12/19
67
0
0
#14
Nhìn xuống dưới xem con ku có phải bị rơi xuống vỉa hè khi đứng trước nhà con nhóc không. Thấy nó vẫn mắc vào bụng. Tôi yên tâm bật đèn xi nhan cho chiếc Spacy đi hình chữ U.

- Alo. Anh đang đứng trước cửa nhà em đây.

- Anh tìm chỗ nào gửi cái xe máy đi rồi lại nhà em nháy máy em ra.

Tôi chẳng hiểu con nhóc đang có kế hoạch gì đây. Nó làm tôi tò mò muốn chết luôn. Tôi chiều theo ý con nhóc. Chạy xe đến chỗ cái chung cư gần đấy, gửi chiếc xe rồi lao thẳng về trước cổng gọi cho con nhóc. Một lát sau thấy con nhóc mặc bộ đồ ngủ hoa hoè săc sỡ, dắt theo con chó Phốc đi ra ngoài. Không lẽ con nhóc tặng con chó đáng gét này cho tôi sao. Thân tôi, tôi chưa lo được huống gì chó. Mà kể cũng lạ, con chó này nó gét xe Spacy hay sao mà dắt chó ra lại bảo tôi gửi xe. À! Con chó nó thích di dạo bằng Taxi. Đúng là ở Tây về, bên tây chó nó cưng chiều hơn đàn ông luôn.

- Em cho con Marilyn đi tè xong em vào trước để cửa vậy, khi nào em nháy máy là anh chạy vào nhà rồi chạy thẳng lên tầng 3, phòng bên trái cầu thang luôn nhé. Đêm nay em muốn anh ở bên em. Em không đợi được đến ngày mai đâu.

Con bé nói với tôi mà nó thở như đang chạy thể dục vậy, tôi cũng không kém. Tôi hôn con bé lên trán một cái rồi cười vẻ mãn nguyện. Con bé dễ thương thật. Trong cái Ngây thơ trong trắng của con nhóc, tôi lại biết được thêm con nhóc có sự liều lĩnh đến dễ thương. Con nhóc còn dặn trong nhà còn có 2 người đàn bả ở trỏng. Một là bà vợ ông Cường đang ngủ ở tầng 2. Một là bà vú của nó ở bên Anh về ngủ ở tầng 1. Thằng cháu thì ngủ cùng mẹ nó. Đi vào phải thật nhẹ nhàng.

Lúc con nhóc đi vào nhà, tôi đứng ngoài cửa mà tim đập kiểu đến căng hết mạch máu trong người. Hôm qua, lúc xử thằng “bu” tôi còn không hồi hộp bằng lúc này. Cái điện thoại nháy đèn. Chân lại xoắn hình cái lò xo, bước mãi mà không thấy chuyển động. Cuối cùng tôi cũng cố gắng kéo đôi chân đên cầu thang. Căn nhà được thiết kế với phòng khách ngoài cùng sau đến cái cầu thang, phía trong là bếp và cái phòng ngủ của bà vú đã đóng cửa. Trên tầng có mấy phòng cũng đóng, chắc có bà vợ ông Cường đang nằm đâu đó ở trỏng. Tôi cởi giày cầm lên tay, bước lên cai cầu thang nhẹ nhàng bằng những ngón chân, vọt một cái không để lại tiếng động, tôi đã ở tầng 3. Bỗng nghe tiếng.

- “Cạch”.

Chết rồi, ai mở cửa. Tôi đứng chết lặng ở cái sảnh thang tầng 3 căn nhà, trước cửa phòng con nhóc. Chém nhau tôi cũng chẳng sợ, súng dí vào đầu nếu sợ quá thì cũng lắm tè luôn ra quần. Đằng này, phía hậu môn tôi hơi cứ xì ra. Bụng tôi đau khủng khiếp, chắc sợ, lo lắng quá làm tôi sinh bệnh luôn rồi. Tiếng động hoá ra là tiếng đóng cửa của con nhóc vọng lên từ tầng 1. Nó làm tôi chút xíu là ngất luôn trên cành quất.

Nhẹ nhàng mở căn phòng của con nhóc ra tôi lẻn vào trong như thằng Lê Văn Luyện. Ngồi thở, cái bụng cũng dần bớt đau đi chút xíu. Cầm cái điện thoại lên nhắn tín cho Thằng Lốp:

- Đêm nay anh có công chuyện, không về được viện. Chú ở trong trực thằng xăm nhé. Có gắng nhé.

Lần đầu tiên tôi được chơi cái game “đột kích” nó phê như thế này. Căn phòng game là một căn phòng như khách sạn 5 sao, đầy đủ tiện nghi. Nó được thiết kế riêng cho con nhóc khi về VN. Cái giường đệm lông vũ màu trắng toát được kê ở chính giữa phòng, cùng một lũ gấu bông đủ loại trong phòng. Dưới chân thì được trải thảm loại đắt tiền, tất cả đồ nội thất trong phòng hình như đều được nhập ở nước ngoài về. Nói chung, nhà tôi cũng không phải loại xuề xoà trong sinh hoạt, nhưng tôi chưa bao giờ dược ngủ ở căn phòng nào đẹp như thế này. Không gian làm tôi tưởng như đang ở bên Hàn Quốc vậy.

Con bé tắt điện hết trong căn nhà để muốn hét lớn cho cả nhà biết là: tôi đi ngủ đây. Dắt theo con chó vào phòng. Đợi nó đóng cửa, tôi kéo nhon nhóc vào ngồi lên người tôi, ôm con nhóc vào lòng, hôn con nhóc ngấu nghiến. Lúc này liếc thấy con Marilyn nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lẫm. Nó nhảy lên cái Ghế nằm xuống nhìn về phía tôi với con nhóc. Anh mắt con chó làm tôi thấy hưng phấn hơn, có cặp mắt truyền hình trực tiếp chúng tôi tình cảm nó cũng thấy hay hay, dù đó là loại vật.

- Anh vào tắm đi, nhẹ nhàng thôi nhé. Ở dưới kia có thể nghe thấy đấy.

Con nhóc đẩy tôi ra, nói với tôi bằng cái giọng chỉ mỗi hơi, không phát ra âm thanh. Tôi hiểu được, tối nay làm việc gì cũng phải nhẹ nhàng, kể cả với con nhóc.

Bước vào nhà tắm, tôi đi tè cũng phải dí con ku sát vào bồn cầu để đỡ nghe tiếng nước. Đây cũng là lần đầu tiên trong đời tôi đi tè mà phải e dè như vậy. Nó hồi hộp, kích thích dữ dội. Mặc quần áo vào đi ra khỏi nhà tắm. Con bé thấy tôi trong bộ đồ lúc vừa rồi. Nó cười tinh quái với tôi một cái thấy gét. Con nhóc đang ngồi xếp đống quần áo trên giường để bỏ vào tủ. Mấy cái quần lót bé xíu làm con ku tôi cựa quậy trong quần. Định lấy chân đạp con nhóc lăn lên giường luôn nhưng nghĩ lại mình đang ở Văn phòng Quốc hôi có treo cái biển: đi nhẹ, nói kẽ, đánh rắm phải xịt nên đành lại ngồi nhẹ nhàng sau lưng con nhóc, ôm cái eo xem nó xếp quần áo. Thỉnh thoảng thơm vào má con hóc một cái cho đỡ vã.

Con nhóc hết xếp quần áo, rồi treo mấy cái dồ mặc dở lên móc. Tôi nghĩ con này kêu tôi lên đây để biểu diễn sự đảm đang của nó chăng. Ông chưa rảnh. Tôi không còn chờ đợi được nữa, chạy lại kéo tay con nhóc kéo nó luôn lên giường. Con nhóc người như sợi bún nằm trên người tôi. Nó đưa cái miệng xinh xắn hôn vào má tôi một cái.

- Tôi nay, em muốn ở bên anh. Em sợ thời gian sau anh cương về em không đi đâu được. Em sắp phải đi Phú Quốc cùng Anh chị. Không được làm bậy đâu ông tướng nhé…………

Phải nói cảm giác được nằm ở chính căn phòng của con nhóc trong cái hoàn cảnh vụng trộm như thế này nó làm tôi kích thích dữ dội. Mùi cơ thể nó hòa vào cái mùi của chăn gối của con nhóc tạo cho tôi cảm giác vừa ấm cúng, vừa lạ lẫm, cộng thêm chút lo sợ. Nó khác hẳn với không gian của những nơi tôi đã làm tình với các con bé khác trước đây. Tôi cũng không thể ngờ mọi việc lại diễn ra nhanh như vậy, nếu biết ông trời ổng chiều tôi như vậy thì hôm ở khu trượt cỏ tôi xin ổng được làm tình với con Jennifer Lopez cho rồi. Hai chúng tôi quấn vào nhau hôn hít trên cái nệm trắng tinh, lăn qua, lăn lại trong khi 2 cái miệng vẫn dính chặt vào nhau.

Chúng tôi cứ hôn nhau như thế, thỉnh thoảng lại kéo cái miệng ra để nhìn nhau, trao nhau những nụ cười, cái cụng đầu tình tứ. Con nhóc nó đáp trả tôi bằng những nụ hôn nhiệt tình, lần này so với lần ngoài vỉa hè nó đã thành thục hơn rất nhiều. Con nhóc đã biết dùng cái lưỡi để len lỏi vão từng chiếc răng của tôi. Cái miệng con gái mới lớn nó khác nhiều so với đứa con gái từng trải. Đúng là tình yêu, có mỗi chuyện hôn nhau là nó cũng đã làm đầu óc tôi mụ mị. Bất ngờ con nhóc ngồi hẳn lên người tôi, dùng 2 cánh tay yêu ớt của nó luồn vào 2 lòng bàn tay của tôi. Đè tôi hẳn xuống giường, giờ tôi đang ở tư thế đầu hàng. Con nhóc nhẹ nhàng cúi xuống thơm lên đôi mắt, rồi đến cái mũi, xuống cằm, sang bên hai má. Đến tai con nhóc thì thầm.

- Có yêu em không?

Con nhóc nó hỏi câu này, trong cái hoàn cảnh này thì tôi dám chắc nó sang bên nước ngoài du học ở bệnh viện tâm thần. Lúc này mà nói không là đồng nghĩa với việc trèo ban công xuống đường luôn là chắc.

- Trả lời câu hỏi của em anh thấy nó thừa quá.

- Có yêu không?

- Không.

Con nhóc lại cúi xuống hôn tôi, bàn tay con nhóc xoa khắp mặt tôi, tôi xiết 2 cánh tay của mình lên cổ con nhóc. Bàn tay tôi bắt đầu kéo xuống phía lưng con nhóc, thò luôn vào trong phần lưng trong áo mát rượi của nó, chẳng thấy cái dây áo con ở đâu, con nhóc không mặc áo ngực. Lúc này ánh mắt nó có phần lúng túng.. Mái tóc con nhóc xõa xuống lên mặt tôi, mùi tóc con nhóc cũng làm tôi thêm hưng phấn.

Không thể chịu đựng được nữa, hôn thế cũng đủ rồi. Hôn tiếp chắc mai tôi đi tráng lại men răng luôn. Tôi lật ngược dậy, đè con hóc nằm xuống tấm đệm trắng tinh, bồng bềnh. Hình ảnh con nhóc nằm bất động trên giường, phía dưới là cái đệm trắng nhìn rất quyến rũ, thả lỏng cơ thể, mái tóc thì lõa xõa không theo một kiểu cách nào. Cúi xuống hôn lên cổ con nhóc. Cái gu tình dục của tôi là muốn được cảm nhận thứ xúc giác khi những mùi thơm của làn da sạch sẽ truyền lên bộ não. Vừa hôn, bàn tay tôi vừa luồn vào áo con nhóc để khám phá bộ ngực. Mặt con nhóc bắt đầu ửng đỏ, cái mày nhíu lại. Bất ngờ con nhóc chụp lấy tay tôi.

- Đã nói không làm bậy mà. Hôm nay em bảo anh trốn lên đây là để được ôm anh ngủ, được yêu anh. Em chưa chuẩn bị cho điều này đâu.

Con ku tôi lúc này đang cạ cạ, rúc rúc vào đùi con nhóc bổng nhiên ngửa cổ, ngóc đầu dậy chửi lổng đổng.

- Anh Nam ơi, trói mẹ nó lại mà thịt.

Tôi biết phải làm sao bây giờ, ở cái khung cảnh này nếu không làm tình thì làm tội nhau sao? Tôi lấy lại bình tĩnh.

- Sao vậy Phương Anh. Em bảo không còn nhiều thời gian mà.

Con nhóc véo vào mũi tôi một cái, nở một nụ cười đáng gét.

- Sao anh hiểu xa vậy. Đồ quỷ. Không được đâu. Em chưa làm việc này bao giờ.

Nhìn cái kiểu con nhóc, trước đây cũng đã ngờ ngợ điều này. Nhưng lúc nghe con nhóc nói tôi điều này, tôi vẫn có chút bất ngờ. Con mẹ nó, bôn ba bao nhiêu năm ở khắp cái Hà Nội bây giờ mới vớ được con nhóc còn cái của nợ này. Tôi tưởng nó tuyệt chủng rồi cơ mà. Phải nói với anh em. Thời buổi này, chỉ tính với học sinh cấp 3 trở đi. Nếu con bé nào còn trinh thì cái mặt chắc như giống con khỉ hơn là người. Mà chắc mấy con bé cũng thủ dâm mà rách luôn rồi chứ chẳng còn. Cái màng trình của con nhóc của tôi nó đã già gắn bố với con bướm quá lâu. Tôi dám chắc lũ trinh với nhau sẽ gọi cái màng của con nhóc là “cụ trinh”. Mà chắc nó dai lắm đây, 23 tuổi mà còn thì chắc chỉ mỗi nó.

Tôi úp hẳn mặt lên người con nhóc buồn rầu. Con nhóc nằm dưới dùng bàn tay xoa lên đầu tôi vẻ dỗ dành.

- Chắc chắn nó là của anh. Nhưng em sẽ dành cho anh vào dịp khác. Anh cố gắng lên đi. Đừng buồn nhé anh.
 
14/12/19
67
0
0
#15
Thực sự tôi có buồn thật, tôi hụt hẫng thấy rõ luôn. Nhưng rồi tôi cũng ngẩng mặt lên nhìn con nhóc với ánh mắt yêu thương. Lúc này, trong ánh mắt con nhóc chút đượm buồn. Cái ánh mắt có phần giống ánh mắt của thằng xăm và lốp. Tôi thấy thương con nhóc, yêu con nhóc hơn. Nhưng tôi vẫn thử một lần xem sao. Có thể con nhóc đang thử tôi, đang thể hiện chút con gái.

- Lên đây nằm với em ngủ. Chắc anh ngủ không nổi Phương Anh ạ.

- Thì em sẽ thức cùng anh.

- Được rồi. Thì thế này.

Tôi đặt điều kiện luôn với con nhóc.

- Anh không lấy đi cái quy nhất của em. Nhưng đêm nay, anh muốn được thoải mái với những thứ còn lại.

Thực sự, sau khi con nhóc không cho tôi. Tôi đã nghĩ khác di, đối với bon lưu mah như tôi. Không phải lúc nào cũng có được tình yêu nó đẹp như vậy đâu, nên không nhất thiết phải dùng đến con ku để thể hiện tình cảm của mình. Với lại, ngay từ đầu chính tôi cũng thấy trân trọng thứ tình cảm này. Tôi cũng chưa muốn làm sứt mẻ cái viên đá trong suốt mà tôi đang sở hưu. Dù biết để vượt qua được cái đêm này, nó còn khó hơn uống hết một xô cà phê đen rồi nhắm mắt ngủ.

Con nhóc nghe tôi nói cũng đã hiểu ra tôi muốn gì, nó lưỡng lự.

- Anh có làm được như vậy không? Con dê yêu.

Nó lại véo vào má tôi một cái.

- Được. (nhưng con ku thì lắc cái đầu nguầy nguậy). Sợ em lúc đấy lại ……

Tôi bắt đầu ôm hôn con nhóc, hai tay thọc luôn vào cặp ngực, tôi kéo hẳn chiếc áo lên đến cổ. Cặp ngực này so với cặp ngực con My không to bằng, nhưng về độ đẹp thì con My còn thua xa. Cái hạt ngô nó hồng hào gắn trên hai bầu vú, tôi chẳng còn thời gian để cảm nhận nó đẹp đến thế nào để mà kể cho ai nghe. Chỉ biết rằng nó làm tôi úp luôn cái mặt vào bú như trẻ con đói sữa. Dùng 2 tay cầm hai hộp sữa cô gái hà lan, nút bên này thì tôi lạ bóp bên kia. Cái núm vú đã bắt đầu săn cứng. Lè cái lưỡi gẩy nhẹ lên hạt ngô, thỉnh thoảng tôi há miệng ngoạm luôn cả bầu vú vào. Nút lấy nút để. Con nhóc nhắm mắt, bấu vào đầu, vào tai tôi, phát ra tiếng rên nơi cổ họng. Có lúc phê quá, con nhóc lấy chân quặp luôn vào người tôi, tay ôm đầu tôi ấn sát cặp vú vào như lên cơn.

Con nhóc thò tay tắt cái đèn neông. Chuyển tay bật cái đèn ngủ. Ánh sáng màu hồng dịu mắt làm mọi vật trong căn phòng đều chuyển màu lãng mạn, kể cả nước da con nhóc. Tôi kéo luôn áo con nhóc qua cổ, nó nhìn tôi với cái mặt vừa muốn vừa không muốn nhưng cuối cùng hai cánh tay cũng dơ lên. Tấm thân trần hiện ra, cái ra màu trắng làm con nhóc nổi bật. Trong ánh sáng lờ mờ, tôi thấy con nhóc nó đẹp đến khó tả. Tưởng chừng như khái niệm về cái đẹp nó chỉ dừng ở đây.

Cúi xuống hôn con nhóc ngấu nghiên. Lúc này tôi chẳng còn nhớ mình đã hứa gì với nó. Tôi bị cuốn theo sự uốn éo của thân hình con nhóc.

- Em cởi cáo cho anh luôn nhé?

Con nhóc hỏi tôi cái điều ngu xuẩn. Bây giờ mày cạo hết lông trên người tao cũng được huống gì cởi áo.

Cánh tay con nhóc từ từ, nhẹ nhàng luồn vào vùng ngực tôi. Cởi từng cúc áo một, từng cúc một. Tôi ngồi dậy, giúp con nhóc cởi nốt cái cúc còn lại, cỏi phăng chiếc áo ra.

Con nhóc há hôc miệng vì cơ thể của tôi. Nó vừa phải, không to, không nhỏ. Săn chắc theo kiểu tự nhiên bởi niềm đam mê các môn thể thao dân dã của tôi. Tôi ngôi nhìn vào ánh mắt ngạc nhiên của nó, nhìn về phía mình tôi mới biêt nó há miệng là vì hình xăm. Vẫn nằm với cặp vú trần, con nhóc đưa cánh tay lên khi tôi đang ngồi, lấy cái ngón trỏ xinh xăn của nó chạm vào con rồng trên ngực tôi vẻ sợ sệt. Ngón tay bắt đầu rê từ ngực lên trên vai. Tôi biết con nhóc cảm nhận thế nào, chắc nó vừa bất ngờ, vừa bỡ ngỡ. Cái mặt nó thể hiện chút sợ sệt đáng yêu. Mà cũng có thể là cách làm dáng của cánh đàn bà con gái trước đàn ông chăng.

Để làm con nhóc tự tin hơn và tằng phần kích thíc. Tôi cầm lấy cổ tay con nhóc, kéo cái ngón tay đang rà ở vai rồi đưa lên miệng mình. Tôi đút luôn ngón tay nó vào miệng và bắt đầu mút. Tay còn lại thả xuống ngực con nhóc, tôi bồi thường cho nó một ngón tay xoa xung quanh cái núm. Mắt con nhóc bắt đầu nhắm lại. Cái khung cảnh bây giờ nó vừa nhẹ nhàng, vừa dâm đãng.

Bất ngờ thả tay con nhóc ra, tôi cúi xuống bú mạnh, ngấu ngiến vào vú con nhóc. Lúc này tiếng rên con nhóc đã thành hơi chứ không ử ử trong cổ họng nữa. Nó quờ quạng c bấu chặt cái tay vào vai tôi. Đưa cái miệng hôn xuống khắp bụng con nhóc, tôi nhẹ nhàng kéo cái quần ngủ. Tay con nhóc bắt đầu báu chặt hơn vào vai tôi, kéo lên.

- Không. Đừng Anh.

Tôi ngẩng cái đầu lên chút xíu, nói với con nhóc.

- Anh sẽ không làm cái việc đó. Em không tin anh à. Để anh được cảm nhận cơ thể của em. Được không Phường Anh.

Tay con nhóc đã nới nhẹ hơn ở vai tôi. Chẳng cần đợi con nhóc trả lời bằng miệng, tôi luồn cánh tay, cởi luôn chiếc quần ra khỏi chân con nhóc. Lúc này, dù còn cái quần lót xinh xắm trên người, nhưng tôi đã đoán được cái hình hài con bướm nằm trong cái quần. Thân hình dỏng cao, cặp đùi thon dài với phần bụng săn chắc. Phải nói thân hình con nhóc chẳng khác nào bọn mẫu. Dù nó không cao như mấy con chơi bóng rổ. Nhưng với người việt Nam, con gái cao 1.65 là quá chuẩn.

Lúc này, nhìn thân hình gần như trần truồng của con nhóc trên tấm nệm trắng, đầu óc tôi như mụ mị, con ku thì căng cứng hết cỡ. Với cái tay xuống phía bàn chân con nhóc, tôi vuốt từ bàn chân lên trên đùi, tay còn lại tôi vuốt từ cổ xuống rốn, cuối cùng 2 cái tay tôi cũng gặp nhau ở ngã ba, tam giác quỷ.

Con nhóc lúc này chỉ biết nhắm mắt và cảm nhận hai bàn tay tôi di chuyển, lúc tôi vuốt hai bên đùi con nhóc. Nó đã lim đi, mắt nhắm tít. Tôi cảm nhận được hơi thở dồn đập của con nhóc. Nhìn kỹ vào phía đáy quần lót, đã có chút nước thấm qua lớp vải màu trắng của cái quần. Cái mùi trinh trắng đã bốc lên tận mũi tôi. Nó kích tôi dữ dội.

Tôi nhẹ nhàng di chuyển, quỳ phía dưới 2 đùi con nhóc, kéo chiếc quần lót xuống, đến ngang phía mu con nhóc, thấy những sợi lông bám sát vào cái mu đang căng mọng. Đúng là con gái còn trinh rồi. Nhìn sợi lông, cái giác quan thứ 7 đã nói ch tôi điều đó. Chưa một lần động kéo như con My, sợi lông vẫn thể hiện sự mềm mại của tự nhiên. Nó không rậm rạp như các con mái chơi bời, cũng không quá ít như bọn sưa lông. Khi chiếc quần lót được kéo xuống ngang gối, một con bướm hồng hào hiện ra trước mặt tôi. Con nhóc đã lấy cái gối che đi cái măt xấu hổi của nó.

Chẳng có gì là khó khăn đối với tôi khi muốn cái gối biến khỏi tay con nhóc. Tôi trườn lên dùng đầu đẩy cái gối ra khỏi khuôn mặt con nhóc, đăt vào môi con con nhóc một nụ hôn ướt át. Hai cái môi quyên vào nhau, thò tay xuống vuốt nhẹ từ phía đùi non lên đến con bướm. Phải nói, con bướm của nó mềm mại đến khó tả, cái mu thì căng mọng nhưng hai cái mép bướm con nhóc phía dưới thì mềm mại. Bàn tay tôi cảm nhận được mép bướm khít rịt của con nhóc, không có lấy chút thịt thừa.

Lúc này con nhóc đã trần truồng trong vòng tay tôi. Da thịt con nhóc mát rượi. Tôi hôn hít từ miệng xuống đến bướm, lúc đi qua cặp vú, tôi không quên dừng lại nút hai cái núm một hồi lâu. Con nhóc đã rên rỉ, hai bàn tay bấu chặt lấy lưng, tay tôi. Lúc cái miệng chạm đến con bướm, con nhóc như điên dại. Nó nắm tóc tôi như thể sắp chết đuối đến nơi. Miệng thì rên như bị ma nhập.

- ôi……………….. hờ……………..

Đối với con nhóc, tôi không thể làm người chủ động như con My. Cái miệng đến sát bướm con nhóc. Tôi úp luôn cái miệng vào mà mút, cái lưỡi luồn sâu vào cái khe bướm đang ướt nhẹp của con nhóc. Nước con nhóc đã chảy xuống đến hậu môn, tôi lè lưỡi liếm luốn đến hai bờ mông của nó.

- Em sướng quá anh ơi. Đừng làm vậy nữa anh. Em không chịu được đâu.

Người con nhóc giật nảy lên mấy lần rồi ngất lịm. Tay con nhóc vẫn kéo tóc tôi dí sát vào bướm. Tôi biết, cái bướm nó đang bất đồng quan điểm với cái miệng của con nhóc. Tôi mút chán chê cái bướm đỏ hỏn, trườn lên người con nhóc hôn lên miệng nó. Con nhóc cựa quậy, không đáp trả nụ hôn của tôi. Chắc nó chưa bao giờ nếm mùi bướm của chính mình nên như vậy. Nhổm người dậy, tôi mở khoá kéo cái quần dài, kèm theo luôn cả xịp xuống.

- Không được đâu anh. Như thế là được rồi. Anh bảo là không mà.

Tôi hôn lên má con nhóc.

- Đến thế này rồi, em còn thế sao?

- Em biết, nhưng em chưa có ý định trong hôm nay. Hay là chúng mình cứ để thế này ngủ đên sang mai anh nhe. Anh cố gắng đi mà. Từ giờ đến hôm em đi, nếu anh ngoan em sẽ…. Được không anh?

Thật tình, ngay từ đầu tôi cũng đã nghĩ sẽ yêu con nhóc bằng một tình yêu trong sáng. Nhưng đến giờ tôi đã không còn tự chủ được bản thân trước con nhóc. Việc duy nhất tôi suy nghĩ là chỉ làm sao nhét được con ku và con bướm ướt nhẹp kia thôi. Tôi ôm con nhóc trong khi hai đứa đã trần truồng. Miệng thì không ngớt năn nỉ. Nhưng cuối cùng con nhóc vẫn không đồng ý.

Đến nước này, tôi chỉ còn cách phải năn nỉ con ku chịu đựng. Nằm ôm con nhóc trong khi con ku châm vào hông của nhóc.

- Em có muốn sờ của anh không?

Mặt con nhóc đỏ rựng. Nó nhìn tôi bằng ánh mắt xấu hổ.

- Em sợ lắm. Sao to vậy anh, cứng nữa chứ.

- Em chưa thấy bao giờ sao?

- Rồi. Nhưng là trong phim. Em không nghĩ nó cứng thế này.

Tôi cầm tay con nhóc đặt vào con ku. Tay con nhóc chạm vào mà nó vẫn chưa cầm lấy. Nó vẫn để bàn tay tư nhiên chạm vào đó.

- Kinh quá. Nó thế nào đấy anh ạ!

- Em cầm đi, nó không cắn đâu mà sợ.

- Nước gì đây anh, kiếp.

Tôi yêu con nhóc quá trời luôn. Tôi chẳng thèm quan tâm là biểu hiện của con nhóc là thật hay đùa……..

Tôi yêu con nhóc quá trời luôn. Tôi chẳng thèm quan tâm là biểu hiện của con nhóc là thật hay đùa nữa. Lúc này, con cu tôi cứng ngắc. Bụng căng dữ dội. Con nhóc đã bắt đầu vân vê con ku, bàn tay xinh xắn trắng trẻo của con nhóc sờ vào mà tôi sướng điên lên. Phải nói con nhóc nó cứng rắn thật, con bướm nó được tôi làm phê như thế mà nó vẫn nhất quyết chưa cho tôi hưởng. Mất công phục vụ nó từ nãy giờ như nhân viên lau kính nhà cao tầng vậy. Nhưng tôi cũng bị cái tự ái của thằng đàn ông kìm nén. Nó không cho tôi cũng không thèm cự tuyệt. Có khi như thế lại hay, cái gì thèm thuồng thì lúc ăn nó mới ngon chứ. Tôi nói với con nhóc.

- Massage cho anh nhé Phương Anh.

- Em làm gì biết Massage đâu.

- Thì biết sao làm vậy cũng được, giúp anh nhé.

- Được rồi. Nằm úp xuống ông tướng.

Trời ơi. Chưa bao giờ tôi thấy con nhóc nào lại thật thà như con hâm này. Tôi bảo nó massage ku nó bảo tôi úp người xuống là có ý đồ gì đây. Massage lỗ đít à. Tôi bảo nó massage con ku, nó lại tưởng massage kiểu spa mới chết chứ. Mà thôi, cũng hay.

Nằm úp xuống làm con ku châm vào nêm, cái bao quy đầu trượt lên chút xíu, hơi đau. Thò tay xuống kéo lên phía bụng. Con nhóc để cả tấm thân trần truồng của nó bò sát lên người tôi. Nó hôn lên cổ tôi, hai cánh tay nó úp lên hai cánh tay tôi bắt đầu xoa kiểu vụng về xuống lưng. Cặp vú trần cừ chà lên phía lưng tôi, cái cảm giác thân hình mát rượi của con nhóc úp vào sau cơ thể trần truồng của tôi làm sướng đến tê người, chẳng khác nào đang đắp một cái chăn có kim châm khắp cơ thể. Lúc này tôi thấy thằng cha “Đế” có cái họ “Thượng” ngu thật. Hồi ông tạo ra con người như bọn Tây hay nói, sao ông không gắn luôn cái máy rung vào cặp vú bà Eva luôn. Đỡ mất công mấy thằng cha đau lưng bây giờ phải mua ghế massage làm gì cho tốn tiền. Con nhóc trườn trên người tôi hôn hít một hồi từ cổ xuống lưng, bàn tay nó xoa đều lên vai làm tôi dễ chịu thật. Bây giờ tôi mới biết đúng nghĩa của từ massage là thế nào. Mấy lần đi Massage trong Khách sạn, mấy con mái già leo lên người đấm mấy cái qua loa rồi nhả một câu tiếc hết cả tiền: Anh có cần gì nữa không ạ. Muốn đạp chúng ra khỏi phòng luôn.

Con nhóc ngồi luôn trên mông tôi, lông bướm con nhóc chỉa chỉa vào mông, hai cái mép bướm cạ vào làm thằng Ku tôi ốm luôn, nó ho sặc sụa phía dưới. Bàn tay con nhóc xoa đến đâu, người tôi như điện giật đến đấy. Phải nói, Trong cái khó hay ló ra cái khôn. Có phải cư dút ku vào bướm con nhà người ta là sướng đâu. Cái sướng bây giờ nó âm ỉ, nó đè nén nới đầu con ku. Chịu khó cảm nhận, hưởng thụ cũng sướng lắm chứ. Đút vào mà nhấp mấy phát có khi lại ngủ trên cành đu đủ rồi là cái chắc. Con nhóc ngồi massage cho tôi bằng đôi bàn tay mát rượi của nó, thỉnh thoảng cúi xuống hôn lên ma tôi, để cặp vú chà sát vào lưng. Tôi năm dưới im lặng cảm nhận từng cử động của con nhóc. Bàn tay bắt đầu xoa xuống mông, xuống đùi. Sướng nhất là cái cảm giác bàn tay nó vuốt vào phía trong đùi, tay nó chạm nhẹ vào hai quả cà. Lúc đấy tôi chỉ muốn nó cầm luôn cả cà và dưa mà muối cho rồi. Cái miệng cũng chẳng dám hướng dẫn con nhóc sợ nó tưởng mình thằng bệnh hoạn. Tôi thề, lúc này nó mà cầm vào ku là tôi đái luôn chứ đừng nói là xuất. Khung cảnh trong phòng giờ này giống như quý phi đang hầu hạ hoàng thượng vậy.

Được một lúc, tôi không chịu được nữa, rồi cũng đè con nhóc ra massage cho nó. Tôi cũng áp dụng bài học vụng về của con nhóc lên cơ thể nó, lật ngửa người con nhóc ra, tôi ngồi xoa cặp vú như nhào bột mỳ. Một tay xoa vú, một tay xoa bướm con nhóc. Nước con nhóc đã ướt hết cả mấy ngon tay, mắt con nhóc nhắm nghiền, miệng thì rên ú ớ. Tay con nhóc bắt đầu lân la đến con ku, chủ động sờ vào thằng nhỏ. Tôi sướng điên người. Tôi sướng vì đã bắt đầu hiểu được con nhóc, cái bản năng của con nhóc đã bắt đầu trỗi dậy. Tôi nằm ngược xuống với chiều nằm của nó và bắt đầu liếm vào bướm con nhóc. Vừa liếm, tôi vừa dí con ku vào mặt nó như vô tình. Con nhóc cầm thằng nhỏ xoa xoa, miệng thì rên. Bất ngờ con ku như đang nhúng vào cốc nước ấm, nhìn xuống chẳng thấy nó đâu, chỉ thấy cái miệng con nhóc đang dính vào đám lông ku tôi. Con nhóc ngậm thằng ku kiểu khờ khạo, nó chẳng biết mút, chẳng biết liếm. Cái ngây ngô của nó làm tôi càng sướng. Dần dần, cặp môi mềm mại của nó cúng bắt đầu di chuyển theo thân con ku. Sướng quá, tôi định hét lên nhưng trong đầu hình ảnh bà vú với vợ lão cường đang trần truồng đứng bên mép giường để đợi đến lượt làm tôi phải cắn chặt môi lại. Bao nhiêu hơi thở xì ra nơi lỗ tai hết.

Tôi vục mặt vào bướm con nhóc liếm lấy liếm để như thằng cha đi trong sa mạc nhặt được chai Lavie. Lúc này con chó nhảy luôn lên trên giường, ngay dưới chân con nhóc ngồi nhìn tôi liếm bướm con nhóc. Có phải tôi hiểu được các cử chỉ, ánh mắt của loại vật hay không mà tôi thấy nó có vẻ rất thèm, nó nhìn tôi liếm bướm con nhóc với ánh mắt ngây dại. Nói thật, con chó làm tôi bị kích thích dữ dội.

Con nhóc đã nhả con ku ra và rên như bị chọc tiết, nhưng âm thanh vẫn vừa đủ để tôi nghe. Con nhóc vẫn đủ tỉnh táo để biết dước kia đang có 2 con bướm đang khô ráo nước đang ngủ say. Tay con nhóc xoa hết mông, cào vào lưng tôi như sắp chết. Thứ cảm xúc lúc này cõ lẽ từ trước tới giờ tôi chưa bao giờ được cảm nhận.

Bất ngờ, tôi quay lại ôm con nhóc, âm mưu điều chỉnh cho con ku chạm vão vũng nước chỗ dưới đám lông. Hành động của tôi như vô tình, tôi cà lên cà xuống chỗ cãi khe làm con ku ướt sũng. Từ cái đầu ku, tôi cảm nhận được con bướm nó mềm mại, ướt át rất kích thích. Thấy con ku nằm ngay cái khe, tôi thử ấn một cái nhẹ.

- Anh. Hứ quá. Không được là không được.

Tôi chẳng khác nào thằng ăn vụng bị bắt được. Vì đã hứa non hẹn biển với con nhóc là không một cách hùng dũng nên khi bị bắt quả tang tôi chẳng tìm thấy cái lỗ nào mà chui cho đỡ ngượng. Duy nhất chỉ có mỗi cái lỗ bé xíu dưới bụng con nhóc nhưng bị cấm.

Tôi đành úp mặt vào bầu vú nó mà mút để che đi cái vẻ mặt xấu hổ của mình. Con nhóc véo yêu lên tai tôi một cái. Tôi trườn lên đặt vào môi con nhóc một nụ hôn ướt át bởi nước bướm con nhóc còn dính trên môi. Lần này, con nhóc đã đáp trả bằng nụ hôn nồng nhiệt hơn, kích thích hơn.

Sau lần đ*t trộm không thành, tôi đành ôm con nhóc nói chuyện, sợ soạng, hôn hít cho đến gần sáng khi hai đứa đã mệt lử. Trước lúc chìm vào giấc ngủ tôi không quên vào nhà vệ sinh đi tè. Nhưng chưa bao giờ đi tè mà tôi phải dùng giấy vệ sinh để lau thằng nhỏ. Đúng là con nhóc nó có bản lĩnh nơi con bướm cực kỳ vững vàng. Tôi thề, nếu được chơi con nhóc thật sự, tôi sẽ làm con nhóc phải ân hận.

Đang ngủ, tiếng gõ cửa làm tôi thức giấc. Nhìn xuống thấy con ku, liếc sang thấy con bướm, nhìn lên chút xíu thấy con nhóc trần truồng với cặp vú. Tôi giật mình biết mình đang ở trong phòng giam của phạm nhân nữ. Chết rồi, chắc Lão Cường về. Có khi nào mình bị bắt cởi truồng chạy qua quảng trường Ba đình về nhà không trời. Lay lay con nhóc dậy trong khi tiếng gõ cửa vẫn vang lên...........

Đang ngủ, tiếng gõ cửa làm tôi thức giấc. Nhìn xuống thấy con ku, liếc sang thấy con bướm, nhìn lên chút xíu thấy con nhóc trần truồng với cặp vú. Tôi giật mình biết mình đang ở trong phòng giam của phạm nhân nữ. Chết rồi, chắc Lão Cường về. Có khi nào mình bị bắt cởi truồng chạy qua quảng trường Ba đình về nhà không trời. Lay lay con nhóc dậy trong khi tiếng gõ cửa vẫn vang lên.

Con nhóc tỉnh dậy trong tư thế trần truồng, nó cũng hoảng hốt không kém. Ghé tai tôi bảo tôi chui tạm vào tủ quần áo. Con nhóc vơ đồ của tôi vo tròn thành một cuộn nhét luôn vào tủ. Tôi cũng hoảng quá, trần truồng ngồi luôn trong tủ. Lúc này nhìn chúng tôi chẳng khác nào cặp tình nhân đang làm tình thì thằng chồng về. Mùi nước hoa trong tủ làm tôi ngạt thở, đâu thì suy nghĩ nếu mà chết ngạt trong này thì ngày mai báo dân trí giật cái tít hay lắm đây. Ngồi trong tủ nghe phong phanh.

- Ngủ gì say vậy Phương Anh.

Vợ lão cường hỏi con nhóc.

- Tôi qua em chơi game khuya quá.

Dọng con nhóc ngái ngủ trả lời.

- Em có băng vệ sinh không, cho chị xin tạm một cái. Mấy hôm trước chị quên mua, sang nay ngủ dậy thấy ra, mua không kịp.

Nghe đến đây, tôi hoảng hồn. Dưới mông tôi là cục gì êm êm, cái bọc có bao ni lông gói ở ngoài giống như chiếc bánh mỳ gối Thu Hương bán trên phố Quán Thánh vậy. Nhẹ nhàng, thò tay nắn xem nó thế nào. Trời, là cái bà vợ ông Cường đang cần. Sao ông trời ông chiều theo ý tôi đúng như mong muốn vậy mà bây giờ ổng bắt tôi phải rơi vào cái hoàn cảnh khốn nạn thế này.

Cánh cửa tủ mở, tim tôi bây giờ như cái máy bơm của nhà máy thủy điện, máu chảy nhanh chưa từng thấy. Cánh cửa mở hé, thấy bàn tay thò vào, chạm chạm vào con ku. Tôi cầm cục băng vệ sinh đưa luôn vào cánh tay con nhóc. Khi ánh sáng tắt ngúm trong tủ, tôi thở phào, nhẹ cả người. Bây giờ suy nghĩ lại mới thông cảm cho mấy thằng ăn trộm. Nó cũng đổ mồ hôi thật sự để kiếm ăn đấy chứ, cái nghề này ảnh hưởng sức khỏe và tuổi thọ quá.

Con nhóc mở cửa tủ ra, hai bàn tay úp lên trên ngực thở hồng hộc. Chắc nó nín thở từ lúc nãy đến giờ thì phải. Con này cũng nhanh quá, nó trùm cái váy ngủ ở đâu ra nhanh thật. Tôi bế thống nó lên, nó quặp chân luôn vào hông tôi hôn hít. Tay tôi thò vào bờ mông trần truồng của con nhóc xoa nắn, rồi đến con bướm. Đặt nó xuống cái nệm trắng, kéo cái váy ngủ lên úp mặt liếm vào bướm con nhóc thêm một lần cuối. Ăn mặc chỉnh tề. Con nhóc bỏ lại tôi một mình trong phòng, nó tồng ngồng trong cái váy ngủ không đồ lót cùng cái bướm ướt nhẹp xuống thám thính tình hình để tìm cách cho tôi ra khỏi nhà. Được một lúc nó chạy lên.

- Anh ở đây luôn nhé. Không ra được đâu.

Con ku thì muốn ở lại nhưng tôi thì muốn về viện gấp. Mắt nhăn nhó nhìn con nhóc.

- Xuống đi. Chán chê rồi là chạy làng hả ông nội.

Tôi vẹo má con nhóc cái cuối, không quên sờ tạm biệt con bướm xinh đẹp một cái, tôi chạy thộc xuống tầng 1. Đi qua cầu thang thấy bức ảnh gia đình nhà lão Cường to đùng treo ngay chiếu nghỉ cầu thang. Bên cạnh lão Cường có cái máy bay bà già xinh đáo để, cõ khoảng 35 đến 40 tuổi. Cánh cửa mở, con nhóc dặn tôi ra lấy xe rồi chờ nó ở quán nước hai đứa đi ăn sáng luôn. Bước ra khỏi nhà con nhóc, tôi nhớ lại cảm giác khi bước ra khỏi cổng trại giam. Lần này nó có khác là tôi bị giam ở phòng phạm nhân nữ

Chở con nhóc đi ăn sáng xong xuôi tôi chạy một mạnh về nhà đánh răng rửa mặt rồi phi thẳng vào viện thăm thằng Xăm. Vào viện thấy thằng Lốp đang đút cháo cho thằng Xăm ăn sáng, đứng ngoài nhìn vào thấy cuộc sống thật nhiều lúc chẳng phải đi tìm đâu xa để thấy được hạnh phúc. Nước mắt tôi lại ứa ra như thằng bé. Không biết khi tôi bị đâm thủng bụng, thằng anh tôi có bay từ bên Anh về, con em gái nó có đút cho tôi những thìa cháo vào mỗi buổi sáng vậy không biết. Nhìn cái cảnh, lòng nặng trĩu, vừa thương 2 đứa nhóc, rồi cũng tự thương luôn chính bản thân mình. Quay ra châm điếu thuốc hút cho thông cái cuống họng đang ngọng cứng từ lúc nãy đến giờ, sau đó mới mở cửa vào phòng cầm lấy tay thằng Xăm.

- Anh ân hận lắm xăm à. Vì anh mà mày mang họa vào thân. Anh xin lỗi mày.

Nói có vậy mà mắt thằng Xăm đỏ hoe, mắt tôi cũng vậy. Nói thật, tính tôi rất nhạy cảm, mỗi lúc xem phim hàn quốc mà đến đoạn mũi mẫn cũng khóc như mấy bà nội trợ luôn chứ chẳng phải đùa. Nêu là thằng bạn, người trong nhà mà bị thế này chưa chắc tôi đã biết lỗi đó là vì mình. Vì ông trời ông quá khắt khe với 2 đứa chúng nó nên tôi không thể cầm lòng được.

- Không sao đâu anh Nam. Chuyện của Anh cũng là chuyện của anh em chúng em. Anh đừng bận tâm nhiều như vậy. Chẳng qua em chủ quan quá thôi.

Thằng Xăm nắm chặt lấy tay tôi, miệng nói trong nước mắt.

- Anh Nam. Ngày kia anh giúp em cùng Lốp về quê giỗ bố em được không anh. Em thế này chắc sẽ không về được, ông bà mà biết em thế này em sợ ông bà lo. Anh giúp em việc này nhé. Anh đưa lốp về lựa lời nói với ông bà giúp em.

Tôi gật đầu nhìn thằng bé.

- Thôi, cố gắng ăn lấy lại sức khỏe, khi nào khỏi anh em mình về quê một lần chơi khoảng một tuần, thăm ông bà luôn. Chuyện ngày kia, anh sẽ đưa Lốp về nói chuyện với ông bà. Bây giờ Lốp về ngủ đi, anh ở đây trông thằng Xăm. Vé xe máy đây, đưa chìa khóa Ôtô cho anh.

Rút trong túi, đưa cho thằng Lốp 20 triệu, bảo cầm lấy để trước mắt lo ăn uống cho thằng Xăm. Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ dùng tiền để sự dụng hay lợi dụng gì hai đứa, đối với tôi thứ tình cảm của anh em chúng nó làm tôi rất trân trọng. Chứ tiền nong không phải cái gì cũng đổi lấy được. Thời gian gần đây, tôi cũng chẳng phải giàu có gì, cũng may còn bạn bè anh em nên chưa phải đi đánh giày như 2 đứa thôi.

Rút điện thoại gọi cho con My.

- Alo. Em đang ở đâu vậy.

- Vẫn nhớ tới em à. Em ghét anh lắm. Em đang trong lớp.

- Thứ 7 tuần này em bận gì không?

- Không. Sao anh.

Con bé trả lời rất nhanh như chuẩn bị lấy phòng vào bem nhau đến nơi rồi vậy.

- Anh có việc muốn nhờ em chút. Thứ 7 anh phải đi Tây Bắc có công chuyện, nhờ em vào viện trông thằng em hộ anh.

- Ừ được rồi. OK. Bye anh.
 
14/12/19
67
0
0
#16
Tôi ở luôn viện với thằng Xăm cho đến 3 giờ chiều thằng Lốp vào thay. Ngồi nói chuyện với nó mới biết được thằng Xăm bị thằng Minh “bu” đâm lén khi đang đi chơi. Khi nó biết được thằng chó đã bị xử, mặt nó cũng chẳng vui vẻ chút nào. Tôi biết, chuyện này nếu không giải quyết cho triệt để, tôi cũng không thể nào ăn ngon ngủ yên. Ngồi trong viện, tôi với con nhóc Phương Anh nhắn tin đến đau luôn cả ngón cái. Lúc trưa nó nhăn thế này mới chết chứ:

- Anh ăn gì chưa?

- Chưa em. Lúc tối, ở với em anh ăn no quá, bây giờ không đói lắm. Keke.

- Cái anh này, uống mỗi “nước” không mà bảo là ăn gì chứ. Hehe... Nhớ em không anh.

Nói thật, mới lúc sáng chia tay con nhóc mà giờ đã nhớ nó quằn quại. Tối nay tôi đang lăn tăn có nên đi sinh nhật nó hay không, gặp lão Cường thì thế nào đây. Đúng lúc đấy lão Cường gọi bảo tối mời tôi và thằng Gà đến Sinh nhật Phương Anh tại Nhà Hàng Hồng Kong trên con phố Quán sứ. Giọng thằng cha vẫn tỉnh bơ, như chưa có chuyện gì xẩy ra vậy, vẫn là cái kiểu ăn nói của mấy thằng công chức nhà nước. Nghĩ trong đầu: tối qua tao ngủ chung giường, à Quên, chung nhà với con vợ mày đấy Cường “Bạch tạng” ạ.

Tối đến, tôi với thằng Gà ăn mặc chải chuốt, bóng bẩy như 2 tài tử điện ảnh bước vào cái Nhà hàng sang trọng có cái tên kiểu tàu “Rồng Chợ” (tên thật của nó là Long Đình, ngồi buồn dịch sang tiếng Việt Nam “xịn” cho vui). Mẹ kiếp, bước vào ba cái quán ăn sang trọng này thấy ghét, vừa bước vào quán mà tôi tưởng đi nhầm vào chỗ bọn nó tập Erobic, đúa nào đứa đấy cúi gập người chào chúng tôi như thằng Obama sang Việt Nam thăm ông bà già tôi vậy. Lại cái kiểu bắt tay bắt chân của lão Cường nữa chứ, Chủ tịch Thành phố Hà Nội hôm nay mà có ở đây nhìn tôi, chắc ông cay tôi lắm. Bó hoa to bằng khoảng hai chục bó rau cho lợn ăn gộp lại, kèm theo hộp quà bé như cái mũi con lợn cũng được tôi trao cho con nhóc. Gặp lại nó ở đây tôi muốn ôm nó phát, đè nó luôn trên bàn rồi vặn cái vòi dưới bụng nó mà uống nước chứ ăn uống làm gì cho mệt. Chút xíu ra ngoài Cầu Gãy ăn bát bún Ngan mẹ cho xong.

Hôm nay được chứng kiến chiếc “máy bay bảo tàng” của lão Cường tôi muốn đi học lái máy bay luôn. Con mẹ đẹp thât, đẹp theo kiểu quý phái. Tôi đoán cỡ chừng 35 tuổi, ở con mẹ toát lên vẻ sung sướng, được sống trong nhung gấm nên gia dẻ hồng hào, cái múi cao ráo, sắc nhọn. Mái tóc bồng bềnh, khuôn mặt phúc hậu nhưng có chút dâm tà nổi loạn hiển trên mặt. Có lẽ phải mượn con mèo Doremon cái máy tua thời gian về hồi học cấp 3, vay tạm của Nguyễn Du câu thơ về đây tả vẻ đẹp của con mẹ này mới chính xác được.

Sinh nhật con nhóc cũng gói gọn có tôi với thàng Gà, vợ chồng nhà lão Cường và thằng ku con, bà vú với con nhóc Phương Anh, con ly. Đúng là con nhóc nó sông thiếu thốn tình cảm thật sự. Ngày sinh nhật, chẳng thấy ai thân thiết ngoài những người tôi đã biết. Lão Cường vẫn vui vẻ, vẫn nhẹ nhàng như đang đẩy xe hàng với tôi. Tôi ngồi gần lão Cường để uống rượu. Ngồi đối diện với con nhóc Phương Anh mà tôi nhớ nó quá, tôi thèm được ôm con nhóc, thèm được vuốt ve nó. Nhìn nó ăn mà tôi muốn chạy sang liếm luôn cãi đĩa nó đang dùng, lúc này đồ ăn toàn đồ đắt tiền mà tôi cũng chẳng muốn ăn chút nào. Nhìn con nhóc tôi thấy yêu nó mà chẳng thèm ăn uống gì hết.

- Em ăn đi Nam, cứ tự nhiên chứ. Gà nữa ăn đi chứ.

Hai miếng Vịt quay Bắc Kinh được lão gắp cho tôi với thằng Gà vẻ lịch sự kiểu muốn chém luôn. Anh đại kiểu gì lại đi nuôi mấy cái thằng “chợ” như thằng Minh “bu” vậy.

- Anh cứ để e tự nhiên. - Em muốn ăn con Phương Anh cơ -

Định nói với thằng cha thêm cái vế sau nhưng sợ nó lấy lại miếng thịt vịt nên thôi. Tức điện lên, tôi ăn ngấu nghiến, ăn hết cái này rồi qua cái khác. Tôi cũng lịch sự gắp lại cho con nhóc Phương Anh và bà chị xinh đẹp ít đồ ăn. Cái Ly nó nhìn thằng Gà kiểu gen tị. Đúng lúc đó, chuông điện thoại bên ông Cường đổ lên.

- A lô. Nói đi.

- Chưa tìm được hả.

- Ừ! Được, anh giao cho mày xử lý. Làm cho tốt nhé. Mà đưa cho mẹ thằng Minh cho anh 3 chục nhé. Anh mới về Hà Nôi Lúc chiều chưa vào được.


Nói thật, tôi nghe chuyện lão nói chuyện mà giật mình, thằng cha nói chuyện về thằng Minh “bu” chăng. Mà tìm ai, tìm tôi hả. Hay là lão chưa biết thằng chơi thằng Minh là tôi. Lúc này nhìn thằng Gà cũng đang chu cái mỏ nghe ngóng.

Mà thằng già này cũng biết chơi đấy chứ. Dùng tiền mua chuộc anh em, mua sự trung thành của mấy thằng có bộ óc nằm ở cánh tay. Hay! Thế mới làm được ông trùm. Nói chung ở xã hội lưu manh đồng tiền nó có ma lực thật nhưng cũng lúc nó chẳng là cái gì hết. Sử dụng đồng tiền như lão vừa rồi, tôi biết lão cũng là một người có cái bộ óc nằm đúng chỗ của nó. Lão đã sống với anh em như thế, tôi nghĩ chuyện của tôi nếu lão biết chính thằng ngồi cạnh lão bây giờ là nhân vật chính thì tôi cũng rất khó giải quyết bằng cái mối quan hệ vớ vẩn này. Tôi cũng thông cảm được cho lão.

Nếu là tôi, dù có khó khăn, có thiếu thốn mấy tôi cũng không nhận những đồng tiền ấy. Tôi đã có bài học khi ở trong tù. Không phải chuyện của tôi nhưng là chuyện của thằng bạn tù. Nó cũng nhận những đồng kiểu tiền này lúc khó khăn từ thằng “anh” lo cho thằng em, lúc đấy nó chỉ vô tư nhận để lo viện phí mổ tim của mẹ nó. Nhưng một ngày nó cũng không thể từ chối một sự nhờ vả của thằng “anh tốt bung”. Mày xử thằng đấy cho anh. Nó mang cái ân tình quá lơn nên khi bị bắt, nó chỉ biết nhận lỗi và vào tù để đúc rút kinh nghiêm.

Thôi nói về tiền nói khi nào cho hết. Tóm lại, tôi chẳng cần tiền. Anh em thấy đấy, có mấy lần vào ngân hàng thấy bọn nó chồng tiền trên bàn như quân nguyên vậy mà tôi có thèm lấy trộm đồng nào đâu. Anh em thấy chưa, tôi có cần tiền đâu

Tắt điện thoại xong lão vẫn ôn tồn cầm ly lên chúc tôi, thằng gà và cả mâm. Ăn uống xong chúng tôi vẫn đi hát đến 11h đêm rồi chia tay nhau ra về. Tôi và Phương Anh vẫn thể nhiện như chưa có chuyện gì xẩy ra vậy. Nhìn ánh mắt con nhóc tôi biết nó nhớ tôi lắm. Ngồi trong phòng hát hai đứa nhắn tin chí choé trong khi ngồi cách nhau có 2 mét. Bọn nhà mạng di động mà biết được chắc có lẽ tết chúng nó đến nhà tôi và con nhóc chúc tết luôn là chắc. Về đến nhà, tôi nhận được tin nhắn của con nhóc.

- Cảm ơn anh yêu về chiếc nhẫn nhé. Em thích lắm. Yêu Anh.

Sau khi cùng thằng Gà và thắng Lốp về quê thằng Xăm giỗ mẹ nó xong, tôi và thằng Gà quay trở về Hà Nội luôn trong ngày. Thằng Lốp ở lại mai nó mới về. Đêm đến, nhớ con nhóc Phương Anh quá nên ra quán trà đá mà tôi với thằng Gà hay ngồi đêm buôn dưa làm điếu thuốc nhìn phố phường Hà Nội. Đang rít điếu thuốc trong miêng, bà bán nước bỗng hét toáng lên, giọng như bị ngọng.

- Nam……. Nam kìa…..!

Không kịp nữa rồi. Thấy một thằng mặc quần áo đen, đội mũ sụp, mặt đeo khẩu trang. Cầm khẩu súng, chạy lại gần phía tôi chỉa khẩu súng vào lưng.

- Tạch...

Tôi nhắm mắt lại thấy ông bà, tổ tiên bên nội bên ngoại mặc áo trắng, áo vàng đứng dàn hàng bên kia đường vẫy tay chào kiểu mời gọi.

“Chạy qua đây Nam ơi..................... qua đây Nam ơi.....................”

Nói thật, lúc đấy hồn tôi đã bay khỏi xác, phi lên sau xe con bé xinh đẹp đi cái Libety mới phóng qua luôn. Còn mỗi cái xác khô cầm điếu thuốc đang cháy dở. Mặt thì xanh kiểu mấy thằng đánh tiết canh vịt đứng nhìn lắc đầu nguầy nguậy.

Mở mắt ra mới biết súng bị lép. Tôi đã nói ngày từ đầu truyện rồi mà, ông trời ông là anh em gần với nhà tôi. Thằng nhóc đang loay hoay cầm khẩu súng như để lên lại đạn. Lúc đấy cái bản năng mãnh liệt của con người trước cái chết nó vũng vẫy trong người, không biết làm cách nào tôi chụp luôn cái điếu cày đứng dậy vụt luôn vào tay thằng chó, nước điếu đổ tung tóe vào bộ thể thao Adidas trắng tinh của tôi. Mùi hôi thì anh em lầu xanh chắc hưởng nhiều rồi đúng không. Khẩu súng bung ra, rơi luôn vào vỉa hè gần chỗ cái lỗ cống. Nhanh như điện, tôi chạy lại đá luôn khẩu súng “nhựa” xuống cái lỗ.

Chạy đuôi theo thằng chó. Chụp vào áo, giống như Lý Liên Kiệt tôi quét vào dưới chân thằng chó. Thằng chó ngã lăn quay ra dường. Đầu kia thấy có chiếc xe vù ga chạy mất.

Bổ luôn chiếc điếu cày lên lưng con chó đang nằm dưới đất. Kéo nó luôn vào vỉa hè. Lúc này người đi đường dừng lại đông quá. Tôi kéo nó lên. Tay cầm cái điếu, tay cầm áo kéo thằng chó về trong cái xóm tôi ở. Vừa đi vừa gọi điện thằng Gà đến gấp. Nhà nó cũng cách chỗ tôi ở có khoảng một cây.

Lúc này trong con ngõ nhỏ nhốn nháo, mấy bà xồn xồn đ*t mẹ, đ*t cha. Mấy thằng gấu thì cởi trần đang phán này phán nọ. Tôi dí thằng chó vào tường, cầm cái điếu cày để khống chế, người bu kín xung quanh. Đợi thằng Gà phi xe đến rồi lôi con chó lên xe phóng mất. Chứ chẳng ngu ở lại đấy để đợi bọn cớm đến. Bảo thằng Gà chạy thẳng xe đến đón Bình "Bạc".

Lên xe tôi tra khảo thằng chó bằng những cái tát nổ đom đóm. Trong người tôi lúc này như lửa đang cháy dưới đít. Tôi muốn giết luôn thằng chó này rồi vất mẹ xuống sông hồng cho hả giận.

Thằng Gà thì vừa lái xe vừa ngoảnh lại táng thằng chó.

- Bắn chết nó đi, đ*t con mẹ mày. Chúng mày liều quá rồi đấy.

Tôi biết, nó cũng chỉ là thằng tốt, nghĩ cho cùng nó cũng vì tiền. Hôm nay tôi quyết định giải quyết hết cái ân oán này. Nhưng tôi phải dọa thằng chó này cho nó biết thế nào là sát thủ. Máu lạnh à. (thôi, từ đây gọi luôn nó là "sát thủ" cho câu chuyện nó hấp dẫn nhé anh em)

- Ai kêu mày bắn tao? Nói.

Lại 1 cái tát dính vào mặt tằng chó. Người thằng này gầy như con mắm, nói cái giọng Lạng Sơn.

- Có người thuê em xuống đây xử anh với giá 100 triệu.

- Thằng nào? Nếu mày không nói tao ném mày xuống sông hồng cho mày bơi ra biển luôn. Gà, mày chở tao ra Sông Hồng. Tao phải giết thằng này.

Mặt tôi lúc đấy chắc giống Hitle lắm, thằng Gà cũng tưởng thật. Gật cái đầu như rô bốt của bọn nhật bản.

- đ*t mẹ. Để qua đón anh Bình, mua cái bao tải đã. Mày kiếm cái gì trong xe trói nó lại trước đi.

- Hai anh tha cho em. Em chẳng qua cũng được người ta thuê thôi.

Mồm nói thế nhưng chẳng thấy nó tỏ ra sợ sệt. Nó vẫn bình thản xin xỏ. Tôi cũng thấy ở thằng chó có chút dũng khí.

- Thằng nào, mày nói không?

- Anh Tiến "xoắn" ở Hải Phòng.

Tôi chẳng biết cái tên Tiến "xoắn" là ai. May cái nó là người Hải Phòng, với sự ảnh hưởng của lão Bình trong giới XHD ở Hải phòng. Chắc cũng không khó để tìm ra cái tên lạ lẫm này.

- Mày có quen nó không? Nó sống ở khu vực nào?

- Em quen anh Tiến ở bên Trung Quốc. Có lần đi Hải Phòng chơi, em có gặp anh ở trong Vũ trường thôi.

- Số điện thoại nó đâu. Đưa cho tao.

Thằng chó lấy cái máy 1102 ra, đưa luôn cho tôi. Cái số nằm ở ngay đầu tiên các số vừa gọi của nó.

- Ai chở mày tới để xử tao.

- Quân của anh Tiến, nó chở em đến chỗ anh ngồi rồi chỉ cho em. Nó đợi em ở đầu kia, nhưng khi nó thấy em bị anh bắt lại thì đã chạy mất.

Cũng may tôi chưa vội vàng cầm máy thằng chó lên để gọi cho thằng Tiến "xoăn" nào đấy luôn. Vì như thế sẽ đánh động thằng Tiến nó chạy mất.

Lúc vừa rồi định dọa thằng này chút xíu nhưng bây giờ nhìn mặt nó cũng tội. Nó phải bần hàn lắm mới phải làm cái nghề ngày, hoặc nó là thằng nghiện nặng, hoặc một lý do nào đấy mới phải làm cái việc chẳng ai thích này. Mà loại máu lạnh này, nếu mình ép nó quá cũng không phải là có lợi cho mình sau này. Cái quan trọng nhất bây giờ là tìm thằng chủ mưu. Với cái ân oán giang hồ, chưa khi nào tôi nghĩ đến sử dụng pháp luật. Mà tôi cũng chẳng điên lại đi đưa nó vào cho bọn "buôn @", đưa thằng này vào đấy thì tôi cũng trốn mẹ sang bên trung Quốc là vừa.

Hạ cái giọng xuống.

- Nhà ở đâu?

Thằng bé cúi gập cái mặt xuống, trả lời.

- Nhà em trên Lạng Sơn, em làm bên Trung Quốc. Nhận điện thoại của anh Tiến, em từ Trung Quốc về thẳng Hà Nội luôn.

- Mày có nghiện không?

- Dạ ......Có.

Nghe thằng chó nói có. Tôi đã tạm yên tâm là nó đã nói thật.

Lúc đón xong lão Bình. Tôi thuật lại câu chuyện cho lão. Mặt lão vẫn lạnh như cục cơm nguội. Lão thả một câu:

- Cắt con ku thằng này về ngâm rượu uống ăn mừng đi Nam. Cái số mày cao đấy.

Trong lúc thế này mã lão lại nói được vậy. Nhưng cái câu sau làm tôi yên tâm hơn chút xíu.

- Thằng Tiến "xoăn" tao biết. Nó trước đây là đệ của chị Hai (Chị hai là biệt danh của một .............). Số điện thoại nó đâu.

Lão cầm cái máy điện thoại lên, gọi vào số điện thoại của thằng Tiến "xoăn". Tút, Tút, Tút……..

Lão lại bấm máy số của ai đấy.

- A lô. Nhờ mày chút việc. Cho mấy đứa đi khắp Hải Phòng tìm thằng Tiến "xoăn". Bảo nó gọi điện cho tao gấp. Bảo với nó. Nếu không gọi lại thì đừng trách tao. Ngay bây giờ nhé. Không tìm được là cái xới của mày dẹp luôn đi nhé.

Lão cúp máy cái rụp. Quay lại bảo thằng sát thủ.

- Thả nó về đi. Kiếm cái nghề gì nó sáng sủa hơn đi con.

Tôi cũng biết ý lão. Cái kiểu giết người thuê này, lão là trùm rồi. Tôi lấy một triệu trong túi. Đưa cho thằng sát thủ.

- Cầm lấy mà đi đường.

Cái mặt nó từ sợ sệt, chuyển sang nghi ngờ. Rồi ánh mắt lại chuyển thành màu đỏ. Nó nhìn tôi vẻ đăm chiêu. Cầm lấy tiền, cái mũi nó xụt xịt.

- Em cảm ơn anh. Anh cho em số điện thoại của Anh được không? Em không ngờ cuộc đời lại có những người như anh.

Chuông điện thoại lão Bình vang lên làm tôi quên luôn ánh mắt thằng sát thủ………

- Bình đây. Nói đi.

Tôi lóng ngóng nghe xem ai gọi.

- Ai thuê mày bắn em trai tao.

- Nhà nó ở đâu.

Tôi nghe từ điện thoại vọng ra hai chữ cuối câu" Khâm Thiên".

- Lên Hà Nội ngay. 3 tiếng nữa mày phải có mặt Hà Nội. Khẩn trương.

Cái giọng Lão già này nói điện thoại rất khó chịu. Nói kiểu cắc, bụp. Cách Lão nói chuyện giống với kiểu nói chuyện của Lãnh đạo.

Mà nói thêm về lão chút: tôi nghe người ta kể lại. Hồi nhỏ, cỡ mười, mười lăm tuổi, Lão vượt biên sang Trung Quốc kiếm ăn. Lão được nhận vào làm môn sinh ở cái môn phái võ gì đấy ở bên Tàu. Sau một thời gian, ông Sư phụ thấy lão có năng khiếu về võ thuật nên coi Lão là đệ tử ruột. Sau đó lão được Sư phụ truyền hết võ công nên Lão rất giỏi võ.

Thời đấy các môn phái võ bên Tàu hay giao chiến để tranh dành quyền lực, cái môn phái của Lão vì ít người nên thất thế. Lão cùng sư phụ vượt biên sang Việt Nam (Sài gòn). Lúc bây giờ Sài gòn mới giải phóng nên Thành phố rất loạn lạc. Lão cùng sư phụ và các bậc đàn anh trong môn phái đi bán thuốc nam, biểu diễn võ thuật khắp TP và các tỉnh miền Nam để kiếm sống. Một thời gian, sư phụ qua đời. Mấy anh em trong môn phái cũng chia rẽ nhau. Lão cùng một ông Anh lang thang khắp xó xỉnh làm đủ các nghề để sống qua ngày. Nhưng rồi, do cướp bóc và giang hồ hoành hành nên kiếm ăn lương thiện cũng sống không nổi. Lão và ông anh vì mưu sinh, đã đi cướp. Hoạt động chính của lão là trên tuyến tàu Bắc Nam. Sau này, ông anh bị bắt và nhận cái án tử hình.

Lúc bấy giờ các Anh Đại ở Miền Nam chẳng ai là không biết tên lão và ông anh bởi sự táo tợn và giỏi võ. Sau khi ong Anh bị tử hình, Lão trốn sang Hồng Kông. Lão cũng tham gia băng đảng XHĐ, một thời gian lão được một đại gia người Hải phòng ở Hồng Kông quan tâm, rồi giao cho lão sang CH LB Đức để quản lý và lãnh đạo hoạt động của thế giới ngầm bên Đức.

Lão đã trở thành ông trùm xuyên quốc tế từ thời đó. Một thời gian làm trùm bên kia, do các băng đảng của các tỉnh ở Việt Nam như Băng Nghệ tĩnh, băng Nam định, băng Hải phòng mâu thuẫn nên xẩy ra xung đột. Trận chiến lúc bây giờ làm thế giới ngầm của Châu Á tại Đức trở thành mối đe dọa đến an ninh trật tư của Belin nên chính phủ Đức đã ra chỉ thị trừng trị hết các băng đảng Châu Á. Lão ngửi thấy mùi bất ổn, lão phi về Việt Nam. Lão sống ở Hải Phòng, Hà Nội.

Ở Miền Bắc lão được chào đón như ông trùm thực sự. Lão nhanh chóng trở thành một Anh Đại trong bóng tối. Kể cả lúc lão ở trại, lão vẫn chỉ huy các hoạt động của thế giới ngầm bên ngoài. Nhưng lão có cái tính cờ bạc nên rất nhiều lần lão đi trại chỉ vì bi bắt trong sới. Vì lão đã sống ở khắp các nơi, hoạt động trong thế giới ngầm rất lâu nên rất ít người biết lão là ai. Chỉ có những Anh Đại mới thực thực sự biết đến Lão. Sau này lão lại vào Sài gòn hoạt động. Rồi lão đi khắp các nơi, Kể cả Lào, cămphuchia… Cái thời lão về lại Hải phòng sinh sống, lão đã giao về ở ẩn. Không giao du với xã hội bên ngoài. Lão giao lại toàn bộ quyền lực và các mánh xới làm ăn cho một đàn em thân tín. Kể về lão chắc cả ngày kể cũng không hết chuyện.

Lão ngắt điện thoại rồi nhét cái máy lên cái túi áo.

- Đưa tao đi ăn cái gì đi Nam. Tao chưa ăn gì. Khoảng 10h đêm, đón thằng Tiến "xoăn" dưới Hải Phòng Lên rồi đến nhà nó luôn.

Khi xử thằng Bu xong tôi và thằng Gà xuống Hải Phòng gặp lão là nhờ vả sự can thiệp đến pháp luật. Tôi tính trước nếu thằng thằng "Bu" có mệnh hệ gì thì sự can thiệp của lão đến pháp luật là không thừa. Lão có cái biệt tài là quan hệ, chẳng ai biết Lão quan hệ với những ai. Làm việc với những ai để tiếp cận giải quyết công việc, nhưng lúc não đã làm thì ắt là được. Không ngờ hôm nay, tôi phải nhờ đến lão để can thiệp chuyện xã hôi, cái chuyện mà lão đã từ bỏ.

Chúng tôi thả thằng "sát thủ" Lạng sơn ở hè đường và đến một cái nhà hàng nhỏ ăn uống sau đó ra Nhà hát lớn đón thằng Tiến "xoăn". Hình ảnh thằng cha làm tôi bất ngờ. Một con nhái thực thụ, với gương mặt cô hồn, da thì xanh lè. Bàn tay toàn xương xẩu. Đội cái mũ lưới trai với cái áo rộng thùng thình, cái quần thì giống như của thằng cửu vạn, màu xanh lá cây mặc chẳng thấy mông đít ở đâu (quần Philiket). Hai cánh tay lòi ra khỏi cái áo cộc với chi chít hình xăm. Ấn tượng nhất là chiếc đồng hồ được vẽ trên cổ tay.

- Anh ạ!

Thằng Tiến bước lên xe như trèo lên chiếc xe tăng, nó bám lấy cánh cửa rồi đu lên để bước chân vào. Người nó lùn được 1 đoạn, khoảng mét rưỡi. Mái tóc xoăn tít thò lò như cái tên của nó. Thằng này chắc họ hàng với Tổng thống Mỹ.

- Cái tội của mày lớn lắm đấy con ạ. Bây giờ mày cùng tao qua nhà thằng kia. Gọi nó ra. Để tao nói chuyện.

- Được rồi anh. Nhưng nếu là để giảng hòa, thì anh cần gì xuất hiện, cứ để em lo cũng được. Em sai thì để em sửa được không anh?

- Đây là thằng em tao. Tao phải nói chuyện với bọn nó. Đây thằng này.

Lão già chỉ vào tôi cho thằng Tiến.

- Anh không biết em là em anh Bình.

Thằng Gà đang lái xe làm câu:

- đ*t mẹ. Các ông nhận tiền thì phải nhìn đối tướng mà nhận chứ. Nếu thằng Nam có chuyện gì thì tôi thuê thằng khác giết ông. Ông hiểu không?

- Anh biết rồi! Anh cũng được người khác giao cho làm thôi, anh cũng không để ý. Thôi Anh em cứ bình tĩnh. Để anh giải quyết việc này. Anh em thông cảm.

Lão già đang trầm ngâm phọt ra một câu làm tôi sướng điên người.

- Thằng Nam mà chết thì chúng mày cũng chết. Cũng may nó cao số. Bây giờ đến nhà thằng kia ngay đi.
 
14/12/19
67
0
0
#17
Theo hướng dẫn của Tiến "xoăn", chúng tôi đến thẳng con ngõ nhỏ tại con đường gần khu vực Ga Hàng Cỏ (Khâm thiên). Cái ngõ này nổi tiếng với phức tạp. Ở trong toàn dân anh chị có số có má của Hà Nội. Báo chí đã tốn không ít giấy mực ở cái khu vực xóm nước "nâu" này. Lão Bình lững thững bước theo thằng Tiến "xoăn", với cái vẻ lạnh lùng. Lão bước như nhà lãnh đạo cao cấp đi thăm bà con buôn bán lẻ ma túy trong cái ngõ sầm uất này. Vừa vào đến đầu ngõ. Có mấy thằng già người xăm trổ, cởi trần đang ngồi tán chuyện hút thuốc lào. Thấy Lão đi vào, mấy thằng đứng hẳn dậy vẻ bất ngờ. Thằng già nhất trong đám chạy lại.

- Anh bình. Có chuyện gì vậy anh. Lâu quá không gặp anh.

Mấy thằng còn lại đứng dậy chào với cái dọng lí nhí. Thằng tiến xoăn nhanh miệng trả lời thay.

- Em dẫn anh Bình vào nhà Vinh "con".

- Sao vậy anh. Sao không gọi cho em, anh vào đây làm gì. Có chuyện gì ở cái xóm này anh chỉ cần gọi em là được mà.

- Mày vào đây luôn. Khỏe chứ?

Lão già chi nói một câu gỏn gọn có thế.

- Dạ. Em vẫn tốt anh ạ.


Con ngõ sâu hun hút, vào đến một căn nhà cũng tương đối hoành tráng được thiết kế theo phong cách hiện đại. Cái cổng to nhất khu vực, nhìn khá an toàn. Thằng Tiến ấn chuông, một lát sau có một quý bà chừng 35 tuổi bước ra với ánh mắt xăm xoi. Mặt cũng đẹp, dáng người thon thả.

- Các anh hỏi ai.

Thằng Tiến Xoăn với cái mặt mũi bặm trợn, nhưng giọng nói bây giờ thì hiền lành.

- Có Anh Vinh ở nhà không chị. Em là Tiến dưới Hải phòng lên.

- Anh Vinh đi từ lúc chiều rồi ạ. Có chuyện gì không chu Tiến.

Thằng cha già xăm trổ ở cùng ngõ bây giờ mới đứng từ phía sau xuất hiện.

- Nga. Em mở cửa cho anh Bình vào. Có chuyện muốn gặp thằng Vinh nhà em, nhanh lên. Đàn bà đừng hỏi nhiều.

Bà này có vẻ lo lắng, mở cửa theo cái lệnh của ông già “làng”.

- Để em gọi điện cho anh Vinh xem sao? Bảo đi có chút việc mà giờ này chưa thất về.

Bà cầm điện thoại lên, gọi cho chồng và bước vào trong nhà. Chúng tôi vào ngồi ở bộ salon to đùng trong phòng khách. Căn phòng cũng được trang hoàng rất đẹp. Chủ nhà cũng là loại lắm tiền. Được một lúc, trên tay bưng một khay nước lọc đá ra mời chúng tôi.

- Anh tiến đang về đấy. Các anh ngồi đợi chút xíu nhé.

Khoảng 15 phút sau. Ngoài ngõ nghe tiếng ồn ào. Cánh cổng mở toang.

- đ*t mẹ thằng nào đến nhà tao làm um tỏi lên thế. Con Nga, ai cho mày mở cửa.

Vừa nói, một cái thân hình vạm vỡ, đầu húi cua chạy vào. Lão này Khoảng 40 tuổi. Nhìn thấy chúng tôi, Lão này vẫn hình như không biết Lão Bình. Ở ngoài hình như có nhiều đang ở ngoài.

Khi thằng cha nhìn thấy tôi, nó đã chửng hửng. Cái mặt tỏ vẻ bất ngờ. Nhưng cánh tay nhanh chóng chỉ lên mặt tôi.

- đ*t mẹ! Tiến “xoăn”, mày đưa thằng chó này đến đây làm gì. Mày muốn gì. Làm ăn như con cặc. Mày may lắm thằng chó.

Sau này tôi mới biết Lão đã cũng anh em đi tìm nhìn mặt tôi. Lão Vinh vẫn tiếp tục hất hàm về phía thằng Tiến “xoăn”.

- Bây giờ mày làm sao. Đến làm con cặc gì?

Con mẹ “quý bà” vẫn đứng phía sau thằng cha “Vinh”.

Tay lão Bình đang để trên đùi tôi và hơi đè xuống. Tôi biết, lúc này mình không nói làm gì, đã nhờ đến lão thì phải để lão xử lý. Nhưng lão vẫn chưa có hành động gì cả. Lão vẫn bình thản ngồi im. Trong đầu suy nghĩ hay Lão già này sợ đái mẹ ra quần rồi. Nhìn xuống thấy quần lão vẫn khô rang, có vẻ yên tâm theo dõi câu chuyện.

Lúc này lão xăn trổ cùng ngõ mới lại lôi vào tay Lão Vinh, kéo ra ngoài sảnh nói gì đấy. Rồi chửi thầm Lão Vinh. Vẻ mặt Vinh “con” biến sắc, tôi nghe được lão nói với thằng cha xăm trổ cấu gì đó cuối cùng.

- …………………….. Có biết đâu?

Vừa lúc đấy, cánh cổng mở mở toang. Có một cái bóng đang chuẩn bị bước vào. Đi theo sau còn có thêm 3 cái bóng to cao nữa. Lão Cường “Trắng”. Đi cùng là 3 thằng trọc lóc. Người cao to. Mặc vét, đeo kính đen. Lão bước vào bỗng nhiên sựng lại khi thấy Lão Bình. Lão ngạc hiên khi thấy cả tôi và thằng Gà. Mặt thằng cha bây giờ vẫn bình thản đúng chất của một Anh Đại thực thụ. Nhưng cái miệng thì giống một thằng Thái giám không hơn, không kém.


- Anh Bình. Sao xuống Hà Nội không gọi cho em tiếp Anh.

Lão Bình đưa cánh tay ra bắt tay Lão cường, mặt vẫn lạnh tanh, nhìn về phía Lão Vinh "con".

- Thằng chó này là em mày?

Cường trắng trả lời:

- Vâng đúng anh ạ. Nó là thằng bạn nối khố của em đấy.

Cường trắng trả lời vẻ mặt bối rối.

- Mày vả vào mặt nó. Nó mới chửi tao đấy. Em út của mày láo quá rồi đấy.

- Vinh “con”. Mày xin lỗi anh Bình đi. Mày mù rồi hả.

Với thứ giang hồ lớn tuổi cỡ Vinh “con”, Cường “trắng”. Kể cả súng kề cổ thì dù chúng nó có sợ đến con ku phun nước thì vẻ mặt không bao giờ thể hiện điều đó. Mà mẫy lão không phải chỉ sợ mà phần nhiều là nể, là kính trọng, là tôn sùng. Thứ Đại ca kiểu Bình “Bạc” thì không phải chỉ dùng đến đàn em, dùng đến vũ khí. Cái thứ vũ khí lợi hại nhất của Giang hồ là mối quan hệ xã hội và cái “số” vô hình mà thời gian đã chứng minh cho chủ nhân của nó. Còn cái “má” thì anh em lầu xanh check Google để biết nó cấu tạo như thế nào nhé. Cái “má” nó ở giữa tai và mũi.

- Anh Bình, em chưa gặp anh lần nào, nghe tên anh từ bé. Nhưng giờ mới được gặp nên em không biết. Hôm nay anh đến nhà em là sự vinh hạnh của em rồi. Anh thông cảm cho em.

- Tao đéo thừa thời gian để đến đây. Mày ăn nói với em tao đi. Em út mày bị gái nó đá thì đè cổ thằng em tao ra để trả thù à. Sao chúng mày sống trong xã hội bao nhiêu năm mà còn dạy em út kiểu đấy à.

Cường trắng và thằng Vinh con chuyển anh mắt sang phía tôi. Cường “trắng” nhìn tôi làm tôi ngại quá. Vẻ mặt lão Cường bây giờ rất khó đoán, lão vẫn bình thản.

- Anh ơi. Em không ngờ nó là thằng Nam. Hôm trước em với Nam cùng ăn tối mà em có biết Nam là người xử thằng em của em đâu. Không ngờ, may có anh ở đây. Em với Nam là bạn. Nam nó chơi với em gái em. Hôm nay gặp ở đây mới biết. Cũng may là đạn nó xịt. Không chắc em ân hận lắm. Mà sao em không nói với anh hả Nam. Đêm e xử thằng Minh thì em đã biết nó là em của Anh rồi mà. Em dở quá.

Lão tiếp tục:

- Anh Bình. Thôi thì thế này, cũng may anh xuống đây, Nam nó không việc gì. Mọi chuyện dừng lại ở đây anh nhe. Bọn em biết sai rồi. Cũng do hiểu lầm, anh em chúng em không tìm hiểu về Nam trước. Biết nó là thằng Nam, nếu không phải là em anh thì em cũng không cho người làm thế. May quá anh ạ.

Lão Vinh nghe vậy chạy ra cái sảnh, một đám người đang lố nhố ở ngoài bảo “chúng mày về đi, không có chuyện gì hết”.

Lão Bình có vẻ bằng lòng với cấu chuyện của lão Cường. Cái đầu gật xuống một cái.

- Cái tội của thằng em mày là ngu, nó phải gánh chịu hậu quả. Nếu 2 thằng đàn ông va chạm nhau vì con mái thì nó phải tự mình nó giành lấy và chiến sằng phằng thì tao không tham gia. Đằng này nó chơi bẩn. Đúng không?

Lão nói một cách rõ ràng, rành mạch nhưng vẫn điềm tĩnh, cái mặt vẫn lạnh tanh nhìn điếu thuốc đang cháy.

- Dạ bon em biết. Nó sai rồi. Em ở miền Nam ra nên không nắm được sự tình cụ thể.

Lão vẫn tiếp tục:

- Bây giờ, thằng Nam là thằng em duy nhất của tao. Nếu ai chơi nó thì có nghĩa là chơi tao. Chúng mày hiểu chưa. Nếu chúng mày cần tiền Viện cho thằng kia thì thằng Nam lo. Chứ cần máu thằng Nam thì tao lo.

Con mẹ Lão già này làm như tôi nhiều tiền lắm không bằng. Giang hồ chiến nhau thì tiền nong gì chứ. Ông lấy tiền ông mà trả. Nếu viên đạn mà không xịt thì thằng Minh “bu” ôm cái lọ nước muối kèm theo kim tiêm, dây dợ trong viên mà đến nhà tôi đưa tiền ma chay được chắc. Định mở mồm cãi với Lão bình nhưng nhìn lại thấy Cường “trắng” và Vinh “con” đang gật cái đầu như đang cúng nên im luôn. Lão Cường cất giọng.

- Thôi được rồi, cũng may mà gặp anh ở đây. Không phải tiền viện gì đâu anh. Ra xã hội chuyện này là cơm bữa mà anh. Mọi việc coi như giảng hoà từ ngày hôm nay nhé Nam.

Hoà cái con mẹ mày. Đền tao con em gái mày đi. Tiện thể có lão Bình đây định ép Lão Cường để lấy cái trinh con nhóc yêu của tôi nhưng nghĩ mình là thằng đẹp trai, ku to cần chó gì chuyện hèn vậy. Cái cảnh giới của thăng hoa tình yêu là tình dục cơ mà, kiểu gì chẳng đến lúc.

- Được chưa thằng kia. Mày cũng nghĩ mà làm ăn tử tế, hạn chế va chạm đi. Hôm nay là may mắn chứ hôm khác thì tao chỉ xuống cắm cho mày điếu thuốc vào bát nhang thôi. Mà chúng mày về dạy lại em út đi nhé. Tao về.

Lão vừa nói vừa hất hàm sang bên Cường trắng.

- Vâng. Cảm ơn anh. Làm phiền anh quá. Nam. Qua đây anh bảo.

Lão cường trắng gọi tôi qua bột bên trách móc việc không nói với ông. Lão còn trách việc biết thằng Minh “bu” là em lão mà vẫn xử nó. Lúc đấy cái mặt lão Cường đã thể hiện chút hằn học. Tôi xin lỗi phân bua với lão mấy câu rồi nói. Việc này em gặp anh sau. Em chở Anh Bình về cái đã. Anh thông cảm.
 
14/12/19
67
0
0
#18
Chúng tôi ra khỏi con ngõ lên xe phi thằng xe vào khách sạn gần với con Nhà Hát Lớn. Ba chúng tôi ở một phòng. Một lát sau lão đuổi tôi và thằng Gà ra một phòng khác để ngủ. Ra khỏi phòng tôi gặp ngay một “quý phi” đang đứng đợi ở hành lang. Tôi hiểu được chuyện gì đang sắp diễn ra. Nghĩ cảnh cái xúc xíc nhàu, nhăn nheo, mông meo chui ra chui vào cái lỗ “trăn” mà buồn cười.

Mấy ngày hôm sau tôi không gặp được Phương Anh. Con nhóc đi du lich với Lão Cường. Sau khi thoát chết trở về, không gặp được con nhóc tôi nhớ con nhoc đến điên cuồng. Đợi con nhóc đi du lịch mà tôi tưởng nó đi hẳn sang bên kia. Cả ngày tôi chẳng ăn uống gì được, chẳng thèm đi chới đâu. Chỉ quanh quẩn trong nhà như người mất hồn. Suốt ngày cứ chăm chăm vào cái điện thoại.

Nó đi du lịch đến cỡ 2 tuần thì về Hà Nội. Nhưng rất khó gặp con nhóc, vì lão Cường không cho con nhóc đi chơi nhiều. Mà đặc biệt tôi nghe con nhóc kể lại, nó xin đi chơi với tôi, lão Cường đã cự tuyệt. Chắc lão không muốn con nhóc thân thiết với tôi. Sau này tôi mới biết, lão Cường có cái tính rất gia trưởng. Tất cả những người trong nhà sợ lão một phép, từ bà vợ lão cho đến con nhóc. Lão nói gì là người trong nhà không được làm sai hay phản bác. Vì vậy, ở cái gia đình của Lão không ai được phép làm trái ý lão.

Tôi đã hiểu ra phần nào câu chuyện. Lão Cường từ ngày biết tôi là dân xã hội, lão đã không muốn con nhóc tiếp xúc với tôi, không muốn con nhóc thân thiết với tôi. Con nhóc đi du lịch về thì hơn một tuần sau tôi mới được gặp con nhóc đúng một lần ở trên phố. Hôm đó, con nhóc cùng bà chị dâu đi mua sắm đồ ở hàng Bông. Tôi phi xe đến khi con nhóc nhắn tin, tôi nhớ con nhóc đến điên cuồng. Đậu cái xe vào vỉa hè trước cái shoop quần áo trên phố, con nhóc mở cửa chui tọt lên xe, chúng tôi mặc kệ những gì xung quanh, ôm nhau hôn hít luôn trên xe. Bao nhiêu ánh mắt người đi đường xăm xoi nhìn chúng tôi qua tấm kính trước. Tôi ôm con nhóc hôn nó ngấu ngiến, con nhóc cũng nhớ tôi kinh khủng. Mở cửa, nó nhảy tót lên ghế lái nơi tôi đang ngồi, ôm tôi chặt cứng trong xe. Chúng tôi như điện dại quấn chặt vào nhau. Vừa hôn nhau, nước mắt con nhóc cứ chảy dài trên gò má. Lúc đấy tôi hạnh phúc thực sự, lâu lắm rồi tôi mới cảm nhận được thứ tình yêu nó làm tôi ngây ngất, mụ mi đi như vậy.

Thời gian sau, tôi và con nhóc cũng chỉ nhắn tin, gọi điện với nhau. Bao nhiêu nhớ nhung chỉ được cảm nhận qua cái loa bé xíu và cái màn hình của điện thoại. Càng không gặp, chúng tôi lại càng yêu nhau. Có lúc tôi muốn điên lên, muốn đến thẳng nhà con nhóc gặp lão Cường để nói chuyện với lão cho ra nhẽ. Tôi muốn cướp nó ra khỏi căn nhà tù túng đó. Ở cái thời buổi này, tôi chẳng thấy căn nhà nào lại như cái địa ngục như vậy. Không được tự do yêu đương, không được tự do cảm nhận cái hạnh phúc của mình. Con nhóc đã gọi điện cho tôi khóc rất nhiều. Nhiều lúc nhớ nó, tôi muốn điên lên.


Rồi cuối cũng cũng gần đến ngày nó chuẩn bị về lại bên kia. Càng đến ngày nó đi, chúng tôi cư như 2 người điên. Chỉ muốn chạy đến bên nhau và xé tan thân xác của nhau ra mà hôn hít. Cái cảm xúc nó đè nén đến khó chịu. Mỗi buổi tối, tôi đến nhà, đứng dưới nhà nhìn lên thấy nó trên ban công mà quặn lòng. Con nhóc kiếm một sợi dây, nó buộc theo chiếc bút bi. Ném xuống, tôi buộc những cành hoa, những cái kẹo con nhóc thích ăn để nó kéo lên trên rất lãng mạn. Không phải con nhóc thiếu kẹo để ăn, mà con nhóc muốn ăn thứ kẹo có hơi ấm từ tôi. Chúng tôi yêu nhau, gặp nhau như vậy cho đến lúc nó sắp đi.

Rồi cái ngày định mệnh đó cũng đến. Hôm đó là sinh nhật cái Ly, con nhóc xin đi sinh nhật. Lão Cường cho người chở nó đi rồi đợi đón về. Hôm đó, tôi không đi dự sịnh nhật, chỉ có thằng Gà là đến dự. Con nhóc đã trốn ra ngoài và nhảy tót lên xe tôi phóng đi như một công chúa trốn nhà vua đi chơi với thằng Hầu vậy.

Tôi chở con nhóc đi mà chẳng biết đi đâu, cứ đi vòng vòng trên đường. Ngồi trên xe, cầm tay con nhóc, thỉnh thoảng ngoảng sang hôn con nhóc. Lâu ngày, tôi nhìn con nhóc thấy nó đáng yêu vô cùng. Tôi đưa cánh tay vuốt vào má nó, sờ vào mái tóc nó, cầm lấy cổ nó kéo về phía mình hít cái mùi tóc của nó. Con nhóc hỏi tôi.

- Anh nhớ em không?

Trong tình yêu không lẽ cứ nói toẹt ra với nhau thế mới được sao. Nhớ con nhóc? Tôi điên cuồng vì nó luôn chứ mỗi nhớ không thôi đâu. Ngoảnh sang nhìn vào ánh mắt con nhóc.

- Không nhớ. Mà là anh rất nhớ.

- Sao anh cứ đi linh tinh vậy (câu hỏi bí ẩn).

Thật lòng mấy hôm trước không gặp được con nhóc tôi nhớ nó đến điên cuồng, đến giờ gặp nó tôi chẳng còn nghĩ đến chuyện làm tình làm tội gì nữa. Tôi chỉ muốn gặp nhóc, muốn được gần con nhóc. Thế là đã đủ cho những ngày nhớ nó. Nghe con nhóc nói mà tôi lấy tay xoa lên đầu xem mình có phải đã biến thành Đường Tam Tạng chưa, sao bỗng nhiên tôi trong sáng như trang giấy trắng thế này không biết nữa. Ngoảnh sang thấy nó đang xấu hổ với câu nói thô thiển, tôi đưa tay bấu vào má nó một cái. Nở một nụ cười tình tứ với con nhóc.

- Anh ơi. Tối nay em bỏ nhà đi với anh luôn nhé. Em không về nhà đâu. Em ở bên anh hết đêm, sang mai em về. 3 ngày nữa em đi rồi.

Tôi thấy yêu cái sự lỳ lợm của nó. Hiền lành, nữ tính. Là một công chúa thực sự, nhưng trong người con nhóc có sự liều lĩnh, có sự nổi loạn đáng yêu. Con nhóc dám sống, dám làm những điều mà con tim nó đang điều kiển.

- Có lẽ không được đâu em. Anh không muốn em phải khổ vì anh. Tối em phải về nhà, nếu không em sẽ khó xử lắm đấy.

- Anh không dám sao? Anh không muốn ở bên em đêm nay sao?

Đến nước này, tôi cũng chẳng thèm quan tâm đến ngày mai. Thằng Đường tăng trong người tôi đã ngủ rồi, chỉ còn mỗi Trư bát giới là đang thức. Thế là đêm nay, tôi quyết định ở với con nhóc. Con nhóc nhìn tôi, cầm cái máy điện thoại lên. Nó ấn vào cái nút off trên cùng. Cái máy tắt ngúm. Tôi cầm tay con nhóc.

- Em muốn đi dạo chút xíu không?

- Tuỳ anh.

Lúc này xe đang chạy đến gần hàng ngang, hàng đào. Tôi tấp xe vào cãi bãi gửi xe gần hồ. Chúng tôi cầm tay nhau đi sang phía phố đi bộ, quán hàng tấp nập. Hoà mình vào dòng người, chen lẫn vào con phố.

Con nhóc tỏ vẻ thích thú khi được tôi cầm tay, cùng nó bước đi bên những chiếc xe đẩy, nững sạp hàng quần áo, dày dép, băng đĩa… Cái chân nó nhảy cò cò, trong khi tay vẫn nắm tay tôi. Thỉnh thoảng con nhóc tựa vào vai tôi bước đi theo dòng người. Tôi mua tặng con nhóc cái kẹp tóc xinh xắn. Con nhóc đến một sạp hàng bán đồ lưu niệm. Nó mua tặng tôi chiếc khăn mù sao trắng tinh. Con nhóc nó bí ẩn thât, nó làm cái gì cũng để tôi phải suy nghĩ. Chúng tôi chụp những bức hình hàn quốc. Lúc này tôi thấy thật hạnh phúc. Cái cảm giác ấm cũng, trong sáng nhất nó cứ hiện về. Con nhóc là tôi quên đi mình là thằng lưu manh. Đang tung tăng, con nhóc ôm lấy cánh tay của tôi, áp cái má mát rượi vào.

- Nếu sau này anh có người yêu. Có vợ. Anh không được đưa họ đến đây chơi nhé. Được không anh.

- Vì sao vậy. Em hâm à.

- Em muốn giữ cho em với anh riêng về những kỷ niệm này. Chúng ta ở bên nhau quá ngắn ngủi. Em cũng không biết có được cũng anh đi dạo, cũng anh đi ăn kem nữa hay không. Nhưng em thích vậy. Em thích anh chỉ là của riêng em, cái phố này cũng chỉ của riêng em với anh.

Đúng là đàn bà. Ích kỷ mà đáng yêu. Có mỗi chuyện đi dạo mà nó cũng muốn chỉ là của riêng nó. Mà chắc gì những con mái của tôi sau này nó chịu đi dạo với tôi ở cái chỗ rẻ tiền này. Bọn gái đú bây giờ ít cũng phải Vincom, Parkson.

- Thế em không muốn là người cuối cùng đi dạo cùng anh sao? Phương Anh.

Mặt con nhóc thoáng buồn, nó ôm cánh tay tôi đi mà không nói gì.

- Được rồi. Anh sẽ không đi dạo với ai nữa ngoài em. Nếu có người yêu khác, anh đưa vào khách sạn luôn, được không?

Con nhóc thả cánh tay tôi ra, đấm vào ngục tôi mấy cái vẻ dận dỗi. Phải nói nó làm tôi thấy hạnh phúc và sung sướng khi đi cạnh nó.

Rồi tôi cũng chở thẳng con nhóc về nhà mình. Căn nhà mà tôi thuê ở một mình. Ngoài thằng Gà và xăm lốp, chẳng ai biết tôi sống ở đấy. Trước đây khi cặp với con này con kia, tôi chẳng bao giờ đưa chúng nó về đây. Tôi muốn giữ cái tổ ấm của riêng tôi thật bình yên. Riêng với con nhóc, tôi lại không muốn đưa nó vào khách sạn. Vì tôi không coi con nhóc như bọn nó.

Căn nhà tôi ở là một tòa nhà được xây 9 tầng, có thang máy, đầy đủ tiện nghi. Chủ nhà xây lên trong khu dân cư để cho các hộ gia đình thuê. Nó đại loại như một khu cung cư Mini cao cấp. Tôi thuê một phòng khép kín ở tầng 8, đầy đủ tiện nghi. Nội thất cũng tương đối hoàn chỉnh.

Đưa con bướm về tổ chim của mình, tôi hạnh phúc như thằng ngố vừa cưới được người vợ về nhà. Thì đêm nay chẳng phải động phòng hay sao. Vào thang máy, tôi và con nhóc đã quấn vào nhau như cau với trầu. Con nhóc đu luôn lên người tôi hôn hít. Tôi lấy tay đỡ vào mông khi con nhóc quặp chân vào hông tôi. Kiểu hôn của con nhóc hôm nay nó mãnh liệt, thèm khát. Tôi hiểu, chắc nó nhớ tôi lắm. Tôi cũng chẳng khác nó là mấy.

Để con nhóc cứ đu trên người tôi như con nhái, cánh cửa thang máy mở toang. Thấy có ông bà già đang đợi thang máy chúng tôi cũng mặc kệ. Chẳng thèm quan tâm, bế con nhóc tiến về phía cửa nhà mình. Tôi mở cửa nhà trong khi con nhóc vẫn ôm xiết lấy cổ tôi.

Tách..... Cái chốt cửa nhà tôi kêu lên là con nhóc đã được tôi đè luôn trên cái giường lạnh lẽo trông thời gian tôi sống. Đầu con nhóc còn kê luôn lên cái quần xịp tôi đang vất trên giường. Con nhóc mặc cái áo phông trắng cùng chiếc váy xinh xắn đang nằm thả lỏng toàn thân trên giường. Ánh mắt thì vừa mời gọi, vừa lo lắng. Tôi đứng dậy cởi luôn chiếc áo sơ mi vất xuống sàn nhà. Đổ sầm lên người con nhóc. Chống cánh tay lên và nhìn vào mắt con nhóc đang nằm dưới mình.

- Anh nhớ Phương Anh lắm.

Tôi nói theo bộ óc và trái tim đang điều khiển. Ánh mắt thì nhìn con nhóc như thằng đang phê ma túy.

- Chỉ mỗi Anh là biết nhớ sao. Em điên lên vì nhớ anh cơ.

- Đừng nói với anh là em chưa chuẩn bị cho điều này nữa nhé. Đồ keo kiệt của Anh.

Tôi lấy bàn tay bóp nhẹ vào cái cổ trắng bóc của con nhóc. Mắt nó nhắm lại, da ở trán cũng chụm lại theo.

- Hôm nay em sẽ chiêu đãi hoảng tử của em một bữa bội thực luôn, được không? Em đã chuẩn bị và chờ đợi ngày hôm nay lâu lắm rồi. Từ bữa anh bước ra khỏi nhà em cơ. Nhưng em vẫn sợ lắm anh ơi.

Tôi sướng điên lên vì con nhóc. Nói thật anh em, không phải sướng vì được làm tình thực sự, mà tôi sướng vì tình yêu con nhóc dành cho tôi. Thứ tình cảm tôi đã đi tìm từ rất lâu, sau khi tôi ở trại ra.

- Chuẩn bị những gì, anh xem nào.

Con nhóc ôm lấy cổ tôi, dúi cái đầu thơm phức vào ngực tôi xấu hổ. Mùi nước hoa của con nhóc làm tôi hưng phấn hơn. Tôi ôm con nhóc, thả cái đầu nó xuống nêm và đặt lên môi nhóc một nụ hôn. Tôi hôn nhóc rất nhẹ nhàng, hai cái lưỡi quấn vào nhau mềm mại, ướt át. Mắt con nhóc bây giờ đã lờ dờ. Vừa hôn, bàn tay tôi vừa xoa vào mặt, vào má, vào cổ con nhóc. Tay nhóc cung không để được yên, nó xoa lên ngực tôi, lên vai, lên cổ rồi sau gáy. Cánh tay như cố kéo cái đầu tôi càng sát với mặt nó hơn. Chúng tôi cứ thế hôn nhau rất lâu, chỉ có tiếng nước bọt lép bép là tồn tại. Tôi với con nhóc và các đồ vật xung quanh như vô hình.
 
14/12/19
67
0
0
#19
Giật mình khi thằng Ku gọi chói tai phía dưới.

- Anh mà hôn nó nữa là em cắn vào đùi anh chảy máu luôn đây này. Quá đáng, Đàn anh mà chẳng quan tâm em út gì cả. Mẹ!

Mở mắt ra, rời cái miệng con nhóc mới biết mình đang bị mộng du, may mà thằng ku thức dậy. Nhìn cái đồng thì kim vẫn chổng ngược lên trời (gàn 12 giờ), chứ không phải nó chúc ngược xuống đất (6h sáng) nên yên tâm. Mà cũng tội con ku thật, nó đang mắc kẹt giữa cái mép bên quần xịp và đùi. Thò một tay xuống chỉnh lại cho đỡ đau.

Miệng thì bắt đầu hôn xuống cổ, tay thì thò xuống bụng con nhóc kéo cái áo qua khỏi đầu. Lúc cái áo kéo qua đầu, tóc tai con nhóc nhìn chẳng ra cái kiểu gì luôn, Nhưng càng thấy nó đẹp, đẹp kiểu ngái ngủ. Cái đẹp dễ mến nhất của con gái. Cái miệng tôi bắt đầu hôn lên cổ, xuống vai rồi đến phía trên bầu vú, sát với cái mép trên của áo con. tay thì nhẹ nhàng kéo cái dây áo con trên vai con nhóc xuống, kéo hẳn chiếc áo con xuống đến bụng. Lúc này toàn thân phía trên con nhóc đã trắng toát, cặp ngực với đôi núm vú màu hồng đã hiện ra trước mắt. Từ đây rút ra được kinh nghiệm khi nhìn con gái qua bộ ngực. Nếu đứa nào đã làm tình nhiều lần, mà nằm ngửa lên, cặp ngực có đồ sộ kiểu gì thì nó vẫn không thể nào chổng ngược lên trời được. Nó sẽ dẹp xuống và chảy sang 2 bên (đã bị bóp nhão). Ở con nhóc, tuy không đồ sộ, nhưng cặp ngực nó vẫn đang cứng, săn nên hai bầu vũ vẫn nhô cao kiêu hãnh. Riêng cái núm vú thì không phải bàn cãi nữa. Hồng.... hồng.... hồng lắm.

Cái lưỡi tôi bắt đầu liếm lên cái núm, liếm xúng quanh núm khoảng 3 vòng. Mắt con nhóc đã nhắm nghiền. Hơi thở bắt đầu nhanh hơn. Tôi cũng vậy, lưỡi thì liếm mà lỗ mũi cứ phả hơi nóng lên cặp vú con nhóc. Há miệng cắn luôn vào bầu vú rồi nhẹ nhàng mút, tôi cảm giác được vị thơm, ngọt của lần làm tình đầu tiên từ cặp vú truyền xuống cái dạ dày. (điên lên thì nói thế chứ hơi phản khoa học anh em nhể).

Tay tôi bây giờ đã đưa xuống đùi con nhóc, vén cái váy trắng toát của nó lên. Váy được may có một lớp nên rất mềm mại, mỏng manh. Kéo lên đến quàn lót thì hiện lên cái mu đang nhô cao của con nhóc. Đúng là con nhà giàu, ở nước ngoài, cái quần lóc nó cũng đẹp hơn bọn mái đú. Đấy là trong ý nghĩ nó chợt lóe qua trong đầu thôi chứ cái quan tâm nhất vẫn là con bướm. Thọc luôn bàn tay bên quần lót tôi áp hẳn bàn tay lên bướm.

Con nhóc nằm bất động, chỉ có hai cái đùi là hé mở ra thêm chút xíu. Nước thì khỏi nói. Anh em thử kiếm quả nhót (không biết dân trong Nam có biết không nữa), cắn một phát. Nước bọt anh em tướt ra như nào thì bướm con nhóc của tôi nó đua với miệng các anh em luôn (ví cái miệng anh em lầu xanh với bướm con nhóc cho nó gàn gũi, anh em thông cảm).

Miệng tôi bắt đầu hôn xuống bụng, xuống rốn. Tôi kéo luôn cái quần lót con nhóc ra rồi úp hẳn cái mặt vào mà liến, mút thứ nước ở bướm con nhóc. Bây giờ mặt con nhóc như bị lên cơn. Tay cần đầu tôi dí vào bướm, cái mông thì ưởn lên giật giật. Nước cứ chảy ra xối xả. Chảy xuống cả cằm tôi. Cái mùi bướm nó làm tôi như mộng du trở lại. Con nhóc vừa hẩy cái mông vừa rên lên trong cổ họng.

- Ui .....zời....ơi.... Em sướng quá anh ơi......... a, a.

Tay con nhóc nắm chặt lấy tóc tôi làm đau điếng.

Tiếng rên của con nhóc làm tôi càng hưng phấn, tôi càng liếm mạnh vào bướm. Cái lưỡi càng chọc sâu hơn chút vào cái lỗ bé xíu của nhóc. Có lúc tôi ngậm miệng lại dùng hai cái môi chu lên chà sát vào bướm của nó. Nước loang lên cả mũi, má tôi. May mà con nhóc không sinh năm con Mực. Nếu không, chắc lúc đấy mặt tôi đen thui là chắc. Tôi hỏi con nhóc bằng cái miệng đầy nước.

- Thích không vợ yêu.

Con nhóc nghe tôi đổi cách xưng hô thành vợ. Mặt nó cười tươi như con đười ươi. Tay thì vẫn cầm tóc dí cái đầu vào bướm.

- Cảm ơn chồng, Em yêu chồng lắm.

Nghe con nhóc nói xong tôi bật luôn dậy, đứng lên trên giường cởi phăng chiếc quần dài và cả quần lót vứt luôn vào góc giường. Con ku được giải phóng khỏi quần, nó chỉa thẳng ra kiểu kim đồng hồ đang chỉ 3 gờ sáng, mà không phải, hình như là hai giờ. Chếch lên trên một chút. Ít ai chỉa con ku kiểu ngang vậy lắm.

Quỳ xuống cởi luôn chiếc váy đang quấn ở bụng con nhóc ra khỏi người. Để lại duy nhất cái áo con cho dâm đãng. Tôi lại cúi xuống vục mặt vào bướm nhóc mà liếm tiếp. Lần này tôi nằm ngược với con nhóc. Con nhóc hiểu ý, không giống như lần trước, nó cầm luôn vào thằng ku, tay còn lại cầm luôn vào hai quả cà. Cái cảm giác ấm áp truyền lên con ku, chạy hẳn lên não làm tôi hiểu ra, con nhóc đang "bú cặc". Tôi dám chắc, con nhóc nói "chuẩn bị tinh thần" bằng việc down phim sex về học. Nó bú nhẹ nhàng, mút ra mút vào, tay thi vân vê hai quả cà. Thỉnh thoảng xoa lên hai bờ mông săn chắc của tôi. sướng lắm, cái sướng rất khó tả bằng bàn phím máy tính.

Mà kể cũng lạ, con nhóc này chắc học ngành điện lực bên chỗ quê hương thằng Beck. Con nhóc sờ đến đâu, điện cứ chạy trong người tôi đến đó. Nó mới bú ku tôi có chút xíu mà tôi muốn phọt luôn nước vào miệng nó. Đây là lần đầu tiên có con bé bú ku mà tôi lén lút lấy tay tự véo vào mông mình để quên đi cái cảm giác ở con ku.

Tôi cũng bắt đầu rên lên hử hử trong cổ họng.

- Hừ....hừ......à.....à..... Anh ra mất vợ ơi.

- Ra gì anh? Có phải nước không? Em chưa được thấy bao giờ đâu chồng. Anh ra đi.

Không lẽ đạp nó phát vào mặt. Ra xong để mày vác cái trinh sang bên Anh cho chồng con Victoria hưởng à. Con nhóc ngẩng cái đầu lên nói vẻ ngây thơ quả bơ. Nhìn nó tôi thấy buồn cười, thấy vui, thấy hạnh phúc. Thứ cảm giác lâng lâng khó tả. Tôi chẳng thèm đến con bướm của nó nữa, trườn ngược người lại, ôm con nhóc vào lòng. Tôi hôn lên má, lên mắt rồi hít mùi tóc con nhóc, ghé miệng vào tai con nhóc nói: Mày giả nai hả con.

Nhưng cuối cùng cái miệng chỉ phọt ra được 3 chữ lí nhí nơi cổ họng.

- Anh yêu em.

Mặt con nhóc bây giờ đã mất đi cái vẻ mặt tiếc nuối vì phải rồi xa con ku, mà thay vào đó ánh mắt tràn đầy hạnh phúc. Nó xoa xoa lên má tôi và học theo tôi nói như cái máy gi âm vậy.

- Chi khi cho vào đây mới ra được nước thôi vợ của anh ạ. Em chuẩn bị nhé.

Vừa nói tay tôi vừa sờ vào bướm nhóc.

Mặt con nhóc chuyển sang vẻ mặt sơ sệt, lo lắng.

- Có đau không anh. Em sợ quá. Từ từ thôi anh nhé.

Tôi hôn lên trán con nhóc để cho nó yên tâm, xuống môi hôn thêm một chút để nó quên đi cảm giác lo lắng. Rê con ku vào đúng chỗ cái khe, lúc này chân con nhóc đang kép lại, hai cái chân thẳng ro. Người thì hơi run lên. Bướm thì khép kín thành một đường nhỏ dưới bụng.

Định chạy đi tìm cái búa về đập bẹp con ku nhét vào cho đúng với ý con nhóc. Nhưng biết nếu làm thế thì vào bạch mai mà phá trinh con y tá chứ 3 ngày nữa con nhóc đi rồi. Nên cái miệng cũng mở ra để giúp con ku đỡ vất vả.

- Em để chân thế này sẽ đau đấy. Em cứ dạng ra thoải mái. Không đau đâu. Chỉ là một chút đầu thôi. Sau thì dễ chịu lắm.

Mà tôi cũng sợ nó đau thật. "Lon nước yến" của tôi thế này mà nhét vào cái "bướm đập hộp" của con nhóc chắc nó đau lắm. Nhưng với cái thân hình cũng không phải nhỏ con của nhóc cũng làm tôi bớt lo đi phần nào. Ông cha ta có câu "đàn ông cao cẳng (chân) lắm tài, đàn bà cao cẳng *** dài mét hai". Ông cha ở đây lài các bố ở trong trại giam số 6 đấy.

Con nhóc cũng nghe theo lời tôi, dạng hẳn cái chân ra. Con bướm cũng hé mở, tách ra hai bên, hai cái mép bướm cũng nở ra để lộ cái khe đỏ hỏn. Tôi ra con ku vào quyệt lấy chút nước ở bướm con nhóc, nhấp nhấp mấy cái nhẹ nhàng cho bướm nó quen dần với ku. Chỉ nhấp ở phía ngoài.

Mắt con nhóc bắt đầu nhắm lại, tôi vẫn làm thế, chắc con nhóc đang thích. Tôi cố ý làm thế này để nó lấy cái cảm giác mà quyên đi việc sợ đau. Khi con ku báo lên là con bướm bắt đầu tiết ra nước tiếp thì tôi bắt đầu lấy tay áp vào má con nhóc và đồng thời ấn con ku thêm một chút vào bướm.

- A....Hơi đau anh ơi.

Tay con nhóc bấu chặt lấy bắp tay tôi. Mặt nhăn như cái chăn.

- Không sao đâu em,

Thấy con cu đã chui vào được một nửa cái đầu khấc. Tay còn lại tôi đưa xuống cầm vào phía trong đùi con nhóc đẩy ra chút xíu cho hết cỡ, vừa đẩy vừa xoa.

Lúc này mỗ hôi tôi cũng đã nhễ nhãi, dù điều hòa mát rượi. Tôi cũng lo lắng không kém con nhóc. Bất ngờ ấn mạnh, mạnh nhưng vừa mạnh thôi. Con ku lại truyền lên não tiếng động giống như ai đang xé cái vật liêu gì đấy, vừa giống túi bóng, vừa giống miếng giấy các tông. Bụp....

- A..... aaaaaaaaaaaa! Đau quá anh ơi. Thôi.... khoan đã anh.

Tôi thì lo cảm nhận cảm giác lúc rách cái màng trinh nó thế nào để về tả lại cho anh em mà quên mất con nhóc. Tôi phá trinh con nhóc mà bắp tay tôi lại chảy máu. Hay là con nhóc cào vào tay tôi cho chảy máu để lén lút bôi vào bướm hòng lừa tôi trời. Hoảng hồn khi con ku đã vào đến gần một nửa, nhìn xuống thấy nước mắt con nhóc chảy ra 2 bên. Mặt nhăn nhó.

Tôi áp sát người vào con nhóc, nhưng phải giữ nguyên tư thế ở cái mông sợ làm con nhóc đau. Hôn lên mắt con nhóc để an úi.

- Qua rồi em ơi. Không đau nữa đâu. Đừng sợ nữa nhé.

Tôi biết kể từ lúc này, cái bọn đang còn con gái trên thế giới đã mất đi một người bạn, tôi đã góp phần dắt về cho lũ đàn bà trên địa cầu một kẻ thù.

Nói thật, con ku thì đang cười nắc nẻ phía dưới nhưng tôi trên này thì thở hồng hộc. Nhìn con nhóc khóc tôi thấy thương nó vô cùng, đây là lần thứ 2 trong đời tôi thấy người đàn bà khóc khi bướm chảy máu. (mà không biết có máu không, chẳng thèm quan tâm, không lẽ rút cu ra nhìn).

- Vẫn đang đau anh à. Có sao không anh. Em nghe, đọc sách báo nhiều rồi nhưng bây giờ mới biết nó đau thật.

- Em có ân hận không Phương Anh.

Con nhóc suy tư một chút, nó lắc cái đầu, mặt nó lúc này đã tươi hơn chút xíu.

- Anh cảm ơn em đã dành cho anh. Anh yêu em lắm.

- Em cũng vậy, mối tình đầu của em.

Vẫn để con ku trong bướm con nhóc, tôi nói chuyện tình cảm với con nhóc để nó bớt đau. Rồi tư từ tôi nhấp nhẹ, nhấp nhẹ chi xê dịch con ku chừng 1 cm rồi lại rút ra bằng từng đấy, cứ như vậy khi mặt con nhóc giãn ra thì con ku tôi bất ngờ ấn mạnh, con ku chui tọt hết vào bướm con nhóc.

Phải nói cái cảm giác chật chội, bó cứng nơi con ku nó sướng kinh khủng, người tôi chẳng khác nào cái máy phát điện.

Khi con ku đã nằm ấm chỗ. Tôi bắt đầu nhấp nhẹ, nhấp nhẹ từng cái một.

- Còn đau nữa không em.

- Không đau như vừa rồi nhưng còn rát anh ạ.

- Không sao, chút xíu nữa là hết mà em.

Nhấp được một chút, con nhóc bắt đầu nhắm mắt lại, tay ôm chặt vào lưng tôi. Tôi biết trong con nhóc bắt đầu có cảm giác trở lại. Tôi bắt đầu nhấp con ku cho nhanh dần. Cổ họng con nhóc bắt đầu rên lên nho nhỏ. Tiếng rên dễ thương cứ to dần theo số lần vào ra của con ku.

Chân con nhóc bắt đầu co lên chút xíu, tôi biết nó đã hết đâu. Tôi bắt đầu chống tay dậy, rút con ku ra gần hết. Tôi phải tả cái cảm giác khi rút ku thế này. Lúc con ku được tôi kéo ra, tôi cảm giác kéo theo cả thân hình con nhóc theo con ku. Cái bướm chật quá làm khi tôi kéo con ku ra, cái vành bướm nó cứ bóp chặt lấy con ku. Cái cảm giác đấy không phải ai cũng được cảm nhận đâu nhé. Anh em ra ngoài đường dơ chim cho chó nó ngoạm một phát rồi dùng con ku lôi con chó đi là biết ngay.

Lúc tư thế đã sẵn sàng, bây giờ chỉ còn mối cái đầu khấc nằm trong bướm, tôi bất ngờ đóng một cái vừa đủ để con nhóc cảm nhận phát đạn đầu tiên trong đời. Đến phát thứ 5 thì con nhóc đã thành người đàn bà thực thụ. Tay con nhóc quờ quạng linh tinh, miệng rên lên to dần. Lúc này tôi mới thấy mặt con nhóc cũng có chút dâm đấy chứ. Mà ai chẳng có. Ít hay nhiều thôi. Hơi thở con nhóc dồn đập.

- Anh......anh ơi. a.....a......

- Em sướng lắm, s....ướng lắm anh ơi.

Tôi cũng sướng không kém, được một lúc cảm giác như kim chích sau sống lưng, truyền xuống hậu môn. Con nhóc ôm cứng lấy người tôi, nấc lên từng đơt, tôi cũng vậy, cơ hậu môn giật liên hồi. Bắn hết tinh trùng vào bướm con nhóc. Ôm con nhóc vào lòng mà nó vẫn giật nảy người như bị điện giật. Sợ quá, chẳng biết làm thế nào. Tưởng con nhóc bị động kinh. Tôi rút con ku ra khỏi bướm nó. Bỗng nhiên, nước ở đâu chảy tong tong dưới sàn nhà. Mẹ! Nhà tầng mà dột cái con khỉ gió gì chứ. Nhìn xuống thấy từ bướm con nhóc phun ra tia nước cao vút, câu xuống sàn. Chết rồi, con nhóc tè luôn ra nhà tôi.

Vừa bật cười, vừa thương con nhóc, vừa thấy lạ. Đúng là cái lần đầu tiên của con gái nó điên thật. Mặt con nhóc đỏ ửng, ngây dại nhìn tôi. Cúi xuống hôn vào má con nhóc, rồi mím cái môi lại cúi xuống "thơm vào bướm con nhóc một cái. Nheo mắt nhìn thấy nước tiểu hòa lẫn với chút máu chảy xuống mép bướm. Tinh trùng cũng hòa lẫn với nước của con nhóc trào ra dần. Nhanh như điện, tôi nhớ đến cái khăn mù soa con nhóc vừa tặng tôi. Lấy trong túi quần ra thấm vào khăn. Cầm chiếc khăn lên mở ra đưa cho con nhóc. Thấy cái dấu đỏ chót. Mặt con nhóc nở một nụ cười mệt mỏi nhưng hạnh phúc................
 
14/12/19
67
0
0
#20
Tôi nằm hưởng thụ cái hạnh phúc từ con nhóc truyền sang cho đến khi hơi thở trong ***g ngực đều trở lại. Hôn lên má con nhóc một cái rồi dậy đi don dẹp cái hậu quả mà tôi gây ra. Vẫn trần truồng, bê thau nước ra lau dọn, con nhóc thì nằm trên giường nhìn tôi với ánh mắt trìu mến. Tôi thật hạnh phúc.

Đây lả lần đầu tiên trong đời tôi thấy đàn bà đi tè ở tư thế nằm, cũng là lần đầu tiên tôi phải làm cái việc vớ vẩn này.

- Em quá đáng lắm nhé Phương Anh.

Mặt con nhóc đỏ rựng, cầm cái mép chăn che lên mặt. Nhưng miệng vẫn nói tỉnh bơ.

- May mà em tè ra nhà thì mới có diễm phúc thấy được người đàn ông xăm trổ, trần truồng lau nhà. Nhìn đáng yêu lắm đấy. Hehee......

Tôi định đứng dậy chạy ra cầu thang máy đái mẹ vào đấy rồi bắt con nhóc trần truồng lau để trả thù, nhưng sợ vợ mấy thằng hàng xóm mai ôm súng tìm tôi nên thôi. Lau dọn, tắm rửa xong tôi vẫn trần truồng bước ra ngoài leo lên giường nằm thủ thỉ với con nhóc. Nằm úp thìa với bờ mông mát rượi của con nhóc, tay thì vân vê cái núm vú.

- Em thích không Phương Anh. Em có thấy ân hận không?

- Em hạnh phúc lắm, có tiếc chút xíu anh ạ.

Mặt con nhóc thoáng buồn. Nó cũng làm tôi buồn theo.

- Chút xíu như thế nào. Em tiếc vì đã không còn con gái à?

- Không. Em tiếc vì ông trời không cho em gặp anh sớm hơn.

Con nhóc ngoảnh cái mặt lại, cười nhăn nhó rất đáng yêu. Tôi cũng dúi cái đầu vào mặt con nhóc trong hạnh phúc. Tiện tay tôi véo nhẹ vào cái núm vú con nhóc.

- aaaaa.......... Đau thế. Chết chưa.........

Con ku tôi cũng nhói lên vì bàn tay con nhóc bóp ở hai quả cà. Nói thật anh em, thoát chết trở về hình như tôi bắt đầu sợ chết hơn. Tôi sợ con nhóc bóp mạnh chút nữa là hai quả cà nó chạy lên trên cổ. Tôi van này con nhóc như thằng trẻ con bị bà già bóp dái.

Hai chúng tôi cứ trần truồng như vậy trêu đùa nhau, hét toáng lên cả phòng.

Hai đứa nằm thở hồng hộc sau khi mệt lử.

- Anh hỏi em chuyện này được không Phương Anh.

- Chuyện gì anh? Muốn cưới vợ à.

- Không. Ai thèm cưới em.

Suy nghĩ chút xíu, tôi hỏi con nhóc với vẻ mặt tò mò.

- Em đã 23 tuổi, không lẽ em chưa lúc nào xuất hiện cảm giác ở đây bao giờ sao?

Tay tôi chỉ vào bướm con nhóc. Nói thật anh em, tính tôi rất tò tỏ với các cảm xúc của đàn bà. Lúc làm tình, tôi đặc biệt quan tâm và thích thú được cảm nhận sự sung sướng từ phụ nữ. Tôi thấy họ thích thú, thỏa mãn thì tôi lại thấy sướng gấp bội lần.

Con nhóc lại đỏ mặt, nhăn cái da trán lại.

- Anh hay vậy, hỏi làm gì chuyện của em.

- Anh tò mò thật mà, muốn hiểu em hơn.

- Rồi, anh hâm quá.

Tôi đánh bạo hỏi con nhóc cái câu thô thiển.

- Em đã thủ dâm bao giờ chưa?

Bộp....bộp......... Ngực tôi hứng chịu 2 quả đấm của con nhóc.

- Thôi đi. Anh hỏi buồn cười thế. Có thích em lại bóp nữa không.

- Kể cho anh đi, anh yêu em, anh muốn biết em sống thế nào. Nhứ thế anh lại càng yêu em chứ. Anh thấy đàn bà nhiều người làm vậy khi thiếu thốn mà.

Mặt con nhóc lại ửng đỏ, cái miệng lại mở ra.

- Em có đấy.

Hai bàn tay con nhóc úp luôn lên mặt. Nghe con nhóc nói có mà con ku tôi lại nở ra chút xíu. Chẳng hiểu sao tôi có bệnh hoạn gì hay không, nhưng nếu nghe được từ con bé nào đấy kể chuyện thủ dâm của nó thì tôi nứng lắm. Chắc là có, nhờ anh em nào trong lầu xanh là bác sĩ chuẩn đoán dùm.

- Em làm thế nào mà thủ dâm được Phương Anh. Mà em vẫn giữ được cho anh đến ngày hôm nay vậy, tài thế.

Tay tôi đã bắt đầu xoa xoa lên con bướm mát rượi của nhóc. Mắt con nhóc cũng bắt đầu lờ đờ trở lại. Lúc này con nhóc đã trả lời đỡ xấu hổ và thẹn thùng hơn.

- Em chưa bao giờ thủ dâm bằng Tay.

Mẹ kiếp. Ăn cái trinh giả vào mồm rồi. Tay không dùng thì sextoy còn gì nữa. Con nhóc cũng thuộc dòng dõi dâm tộc đấy chứ.

- Thế em làm bằng gì. Vô lý thế.

Tôi hỏi con nhóc với ánh mắt khó hiểu.

- Lúc em tắm, em dùng vòi nước xịt vào đấy. Em không dám dùng tay, em sợ chảy máu. Mà thôi. Anh hỏi ghét quá, không nói nữa đâu (không biết ở trong đây có chị em nào thủ dâm kiểu này không nhể).

Tôi vẫn đang còn chút nghi gờ. Cũng đã từng nghe qua, nhưng bây giờ tôi mới nghe trực tiếp từ con nhóc là có cái chuyện xịt nước vào bướm để thủ dâm. Trong người tôi bây giờ như được ai cắm lại điện, cảm giác ở bàn tay có chút ẩm ướt.

- Thế cảm giác thế nào Phương Anh. Có thích như vừa rồi không?

- Không. Thích hơn thì em đã cưới cái vòi nước làm chồng luôn rồi à. Thôi. Anh hâm quá.

Cuối cùng, tôi lại đè con nhóc ra hôn hít, con nhóc cũng không kém. Lần này nó đã chủ động hơn, đè tôi xuống hôn hít vào cổ, vào ngực tôi. Nó hít hà hơi ấm từ cơ thể tôi. Con ku tôi bắt đầu lại cứng trở lại, chọc vào bụng con nhóc. Tay con nhóc bắt đầu thò xuống cầm lấy con ku. Nằm cảm nhận hơi ấm truyền từ bàn tay mềm mại, trắng bóc của nó truyền sang con ku. Phải nói sau khi tắm rửa, tôi thấy sức khỏa lại tràn trề. Con ku tôi cũng không ngoại lệ.

Tôi lại vật con nhóc xuống mà bú cặp vú con nhóc, tôi vừa bú vừa xoa vào bướm, nước bướm lúc này đã ra nhiều, ướt hết mấy ngón tay tôi. Mắt con nhóc nhắm nghiền, miệng thì cúi xuống hôn lên trên đỉnh đầu tôi, lên tóc tôi. Tôi nhẹ nhàng lấy ngón tay giữa khều khều vào cái khe ướt át của con nhóc, chà xát vào 2 bên mép ngoài của con bướm, từng chút một, từng chút một tôi nhét nhón tay nhẹ nhàng vào bướm con nhóc. Tôi biết bây giờ mà đút con ku vào chắc con nhóc không chịu được vì vẫn đang còn rát bởi lần phá trinh đầu tiên.

Cuối cũng ngón tay cũng chu tọt vào cái khe, con nhóc có chút xíu nhăn nhó, nhưng vì nước ra nhiều nên cũng không đến nỗi đâu lắm, chỉ khó chịu một chút rồi mặt con nhóc cũng dãn ra theo. Cảm giác ở cái con tay cũng phê lắm chứ, từng thớ thịt mỏng ướt tiếp xúc lên ngón tay cũng rất kích thích. Anh em nào chưa được đút ngón tay vào bướm. Chạy ra chợ mua miếng thịt mỡ, lấy cái dao nhọn chọc một phát rồi đút ngón tay vào là biết. Đại loại như vậy, mà nhớ nhỏ vào chút dầu ăn nhé...........

Nước con nhóc ra càng lúc càng nhiều, mắt thì nhắm nghiền, miệng thì rên xiết. Ngón tay bắt đầu chuyển động như con ku mini trong bướm con nhóc.

Vừa đưa ngón tay ra vào phía dưới. Phía trên tôi bắt đầu liếm từ vú bên này sang vú bên kia của con nhóc. Cái lưỡi chuyển động từ cặp vú xuống rốn, đảo khoảng 5 vòng quanh rốn lại chuyển dần xuống con bướm. Vẫn để ngón tay trong bướm, cái lưỡi tôi hỗ trợ cho ngón tay, liếm vào phía trên cùng của khe bướm, chà mạnh vào vùng nhạy cảm nhất của con nhóc. Người con nhóc giật lên từng đợt như điện giật môi khi cái lưỡi tôi chạm vào cãi lỗ tè bé xíu của nó. Tôi cũng nghiên cứu khá kỹ về bướm học nên cũng có hiểu đôi phần về cấu tạo con bướm. Đại loại thế này: Âm vật (bọn miền nam gọi là hạt le) là Là cơ quan sinh dục (gọi cho nhanh là con bướm, thô thiển chút xíu là ***) rất đặc biệt, cơ quan này không có một chức năng gì khác ngoài việc cung cấp khoái cảm tình dục. Âm vật có kích thước chỉ bằng hạt đậu, nằm gép trong một nếp mô, ở chỗ hai môi bé gặp nhau. Khi được kích thích, âm vật cương cứng giống như một dương vật nhỏ. Âm vật và các môi là những cơ quan quan trọng đối với phản ứng tình dục của người phụ nữ. Khi có kích thích chúng được nhồi đầy máu xung quanh, căng phồng và ép lên các tuyến nhỏ nằm bên trong các môi bé, khiến tuyến này tiết ra một chất dịch làm ẩm ướt vùng xung quanh và phía trong là lỗ âm đạo.

Thôi nói vậy thôi chứ tiếp tục là mai thằng giám đốc bệnh viên phụ sản thất nghiệp luôn. Bộ trưởng y tế mà đọc truyện sex thì rất có thể ngày mai tôi được đề cử thay thằng cha giám đốc lắm.

Phải nói, lúc này tôi như cái sextoy khổng lồ của nhóc. Tôi làm với con nhóc chẳng khác là mấy so với bọn Nhật lùn dâm đang trong mấy bộ phim JAPAN trên mạng.

- Em sướng........ Em lại.........sướng ..tiếp anh ơi.

- Có rát nữa không em. Nếu đau thì nói nhé.

- Một chút thôi, qua rồi anh. Không sao đâu.

Con nhóc vừa trà lời tôi vừa thở mạnh. Nhìn mặt con nhóc tôi biết nó sướng lắm. Thỉnh thoảng tôi lại xoay cái ngón tay trong bướm con nhóc như cái khoan bê tông. Nước con nhóc chảy xuống cả hậu môn.

Tôi cứ làm như vậy cho đến lúc con nhóc ngất lịm đi trong sung sướng, trước đó nó rên, la làm náo động cả căn phòng.

Lúc này tôi cũng không thể chịu được nữa, con ku cứng đét như sắt làm tôi quá khó chịu, trườn lên người con nhóc, tôi cầm con ku chỉa thẳng vào bướm rồi ấn nhẹ. Nước con nhóc đã thấm ướt cái đầu khấc. Tôi chủ động ấn nhẹ cái đầu vào,

Thấy tôi rê con ku nới bướm, mặt con nhóc lại có chút lo lắng. Tuy nhiên, khi con ku vào được hơn nửa. Mặt con nhóc đã giãn ra theo con bướm.

- A........ Rát anh ơi. Nhưng .......... thích lắm. Anh nhét hẳn vào trong đi........ Để thế em.... đau lắm.

Tôi định trêu tức con nhóc chút xíu, nghĩ là rút con ku ra nhưng cái mông cứ ưỡn lên phía trước làm mấy sợi lông được húi cua 2 phân của tôi cứ chọc vào mép bướm con nhóc. Chắc là nó nhột lắm. Dí hẳn con ku vào đến hết trong con bướm. Tôi thả tấm thân trần lên người con nhóc, ôm con nhóc hôn tới tấp. Con nhóc cũng ôm lấy cổ tôi đáp trả bằng nụ hôn nồng nhiệt.

Tôi vẫn để nguyên con ku trong cái bướm mà cảm nhận hơi ấm từ con bướm truyền sang. Hai tay thì nắn bóp cặp vú, thỉnh thoảng cúi xuống lè cái lưỡi liếm, rồi mút cái núm đôi chút rồi lại hôn con nhóc. Tỉnh thoảng đôi tay lại thò xuống phía dưới mông, xoa hai bờ mông mát rượi, mịn màng của con nhóc.

Bây giờ con nhóc đã lờ đờ. Tôi cố tình để con ku trong bướm con nhóc mà chưa cho nó chuyển động vội để tìm hiểu tâm sinh lý của người tôi yêu. Ánh mắt con nhóc bây giờ nhìn tôi kiểu mời gọi, cái miệng thì như muốn nói điều gì đó. Hình như là: Come on!.......... Come on! Let's go...........

Những điều tôi đang suy nghĩ đều trật xa. Con nhóc chỉ uốn éo cái mông, thóp cái bụng, nhô cao cái mu lên chút xíu, chuyển động cái bướm theo hướng từ cái đầu khấc đến gốc con ku. Nhanh dần, nhanh dần. Mặt lờ đờ, miệng rên nhẹ. Hai bàn tay cầm lấy mông tôi.

- Ờ............... ớ................ làm đi anh.

Tôi vẫn để nguyên cái thân hình vạm vỡ đè nặng lên người con nhóc. Giả vờ mệt mỏi.

- Anh đang mệt lắm. Đợi chút xíu đi em.

- Nhưng em thích bây giờ cơ. Em thích lắm.

Con nhóc dùng cái mông hất cái bướm lên, kéo xuống, rồi lại hất lên.

- Lần này thích hơn lần đầu anh ơi. Anh làm đi mà.

- Làm gì?

Tôi hỏi con nhóc theo bản năng của thằng có bộ óc dâm đãng. Tôi muốn nghe từ chính miệng con nhóc những từ tục tĩu một chút trong lúc làm tình.

- Ứ ...ừ........... làm đi mà anh.

Cái bướm ướt nhoẹt vẫn chuyển động ra vào ở con ku.

- Như thế nào, em nói đi.

- Fuck em đi. Nhanh lên.......... em đang sướng lắm. Nhanh lên ......anh.

Tôi đang tưởng mình là thằng Beck đang lén lút làm tình với con Blanca Romero. Tôi chúa gét nói chuyện trong lúc làm tình bằng cái tiếng ả rập chó chết. Fuck.... Fuck....

- Anh là lưu manh làm sao biết tiếng anh. Em cứ thoải mái đi Phương Anh.

Con nhóc bây giờ cũng đã ức chế lắm rồi. Cái mặt nó nhăn nhó. Mồ hôi thì bắt đầu ứa ra trên tâm thân trắng bóc của nó. Con nhóc như đang điên lên vì bức tượng đè lên người nó.

- Chơi ...... em ... nhanh đi anh.......... Anh dập mạnh lên đi..............

Vãn chưa thỏa mãn với âm thanh vừa rồi. Tôi rút con ku ra một đoạn, ấn vào một cái nhẹ rồi lại để nguyên như vậy. Con nhóc chửng hửng.

- Anh đ*t đi............... Ghét.

Mặt đỏ như đít con thỏ. Nó quay mặt đi chỗ khác không dám nhìn tôi. Tôi hôn lên trán nó như khuyến khích con nhóc. Mà phải nói với anh em, lúc nghe chữ đ*t phát ra từ cái miệng xinh xắn kia, tôi định bắn luôn 'nước yến" vào bướm. Tôi hiểu, với con nhóc chỉ từng đấy là đủ. Chứ muốn khẩu dâm với con nhóc nặng hơn chút xíu nữa thì đấy là cả một quá trình chứ không phải bây giờ.

Cái mông tôi nhô lên cao để lấy đà. Đóng xuống một phát lút cán, rồi phát thứ 2, thứ 3, con nhóc đã hét toáng lên.

- A............. à, sướng quá ............. sướng quá anh ơi.

- Em sướng lắm................ Em yêu anh. Em ghét anhhhhh

Đóng được một lúc, tôi lấy 2 tay cầm vào vai con nhóc, ngả người ra phía sau, nằm xuống. Con nhóc ngồi bật dậy theo tôi. Lúc này tôi ở tư thế nằm ngửa, con nhóc đang ngồi trên cái cọc của tôi. Tóc tai xõa lên cả mặt, lên ngực. Hai bàn tay tôi đưa lên bóp cặp vú căng tròn của nhóc. Bờ mông con nhóc đang uốn éo làm tôi sướng khủng khiếp. Tôi cũng cong người lên úp hẳn mặt vào vú con nhóc mà bú liếm trong lúc cứ hất con ku vào bướm. Con nhóc thì ngồi nhún lên nhún xuống, cái đầu thì lắc lư theo từng cú nhún.

Khoảng 20 phút trôi qua, con ku tôi bây giờ đang căng hết cỡ. Tôi đè con nhóc ra, cầm hai chân con nhóc bắt đầu đóng mạnh. Từng cú đóng của tôi làm con nhóc hét lên. Con ku bắt đầu cảm nhận được cái bướm bắt đầu co bóp. Tôi lấy hết sức dập mạnh rồi bắn hết tinh trùng vào bướm con nhóc.

- Em sướng .................. quá anh ơi. Sướng lắm.

- Anh cũng sướng .......... lắm. Anh ra em nhé......

- Ừ. bắn hết vào bướm em ........... đi. Nhanh lên anh..

- A..................... Chết em rồi. Em yêu anh

Tôi đổ sầm lên người con nhóc khi con ku đã mềm như sợi bún. Cứ đề con cu nơi miệng con bướm nằm thở hồng hộc. Con nhóc cũng mệt lử. Tôi thiếp luôn vào giấc ngủ cùng con nhóc đến 3h sáng. Trước lúc ngủ tôi không quên nhìn xuống sàn nhà xem có ướt không. Đến 3h sáng tỉnh dậy thấy con nhóc vẫn trần truồng nằm ngủ hình quả đu đủ. Bướm thì hình những múi mít.....

Tôi đổ sầm lên người con nhóc khi con ku đã mềm như sợi bún. Cứ đề con cu nơi miệng con bướm nằm thở hồng hộc. Con nhóc cũng mệt lử. Tôi thiếp luôn vào giấc ngủ cùng con nhóc đến 3h sáng. Trước lúc ngủ tôi không quên nhìn xuống sàn nhà xem có ướt không. Đến 3h sáng tỉnh dậy thấy con nhóc vẫn trần truồng nằm ngủ hình quả đu đủ. Bướm thì hình những múi mít.....

Lúc này con nhóc co quắp người ngủ, ngoảnh cái lưng trắng phóc cho tôi. Đưa cánh tay ôm con nhóc từ phía sau, con ku cà vào cái mông mát rượi. Thơm vào gáy con nhóc, cái mùi hương trên tóc nó làm tôi ngây ngất, tỉnh hẳn giấc ngủ. Chồm người lên nhìn nhóc ngủ thấy dễ thương vô cùng. Cái kiểu con nhóc ngủ rất sâu, rất vô tư. Toát lên như trang giấy trắng, nhưng có điều đã dính vài giọt tình trùng của tôi.

Tay đang vân vê cái núm vú, miệng thì hôn vào tai con nhóc.

- Ừ… Anh làm gì vậy, Anh không ngủ à. ờ…

- Anh thức nhìn em ngủ. Anh sợ em trốn về mất.

Con nhóc dù đang ngái ngủ nhưng vẻ mặt vẫn toát lên hạnh phúc.

- Hay anh trốn đi cùng em nhé. Em không sang Anh nữa. Anh dám không?

Nói thật anh em. Thằng Nam này bây giờ chỉ còn mối con ku là có giá nhất hiện giờ. Nhà cửa không, gia đình không, tình yêu không (à mới có), tiền bạc thì phù du không nói đến. Tôi sợ gì cơ chứ? Cường trắng ư? Còn lâu. Trên đời này cái duy nhất tôi sợ là tình cảm. Phật đã dạy trong 14 điều cho nhân loại rồi: Món nợ lớn nhất của đời người là tình cảm.

Vậy thì sao tôi phải từ chối con nhóc? Tôi cưới nó luôn bây giờ cũng được huống gì là bỏ đi với nó. Nhưng không. Tôi không đành làm thế. Tương lai con nhóc còn dài, còn tươi sáng. Nó chưa hiểu được cuộc đời. Chắc chắn hiện giờ nó còn đang sống theo cảm tính, theo sự mách bảo của con tim, mà cũng có thể là con bướm.

Nhưng khi suy nghĩ lại, chắc chắn nó sẽ ân hận. Riêng điều này, tôi dám chắc với nó vì tôi đã trải qua. Tôi không muốn nó sẽ sống cái cảm giác giống tôi. Mà tôi cũng muốn tình cảm chúng tôi được chào đón một cách đàng hoàng, không phải trốn chạy ai.

- Anh yêu em, nhưng anh không muốn em phải khổ như vậy. Anh không đáng để em phải hy sinh như vậy đâu Phương Anh. Anh sẽ đến bên em khi có thể, dù em có ở đâu.

Tôi nói tiếp với con nhóc:

- Hôm nay, như thế này đối với anh là cả một gia tài rồi. Đối với thằng lưu manh thì thứ tình yêu chân thành, trong trắng mà em dành cho nó là một điều xa xỉ. Vì vậy, anh không muốn nó đi vào ngõ cụt, anh cũng không muốn sống vội và lãng phí tình yêu đó. Em hiểu anh chứ Phương Anh.

Nước mắt con nhóc bắt đầu chảy ra. Tôi ôm con nhóc chặt hơn, con nhóc cũng quay hẳn người lại ôm lấy cổ tôi khóc thút thít.

- Em không muốn phải xa anh. Em không chịu được. Em yêu anh lắm anh Nam. Em sẽ sống thế nào khi xa anh đây. Hu…hu… Trước đây chưa gặp anh, chưa yêu anh, em sống thế nào cũng được. Nhưng ông trời ông sắp đặt em gặp anh ở Việt Nam. Sao ông ác quá vậy. Hu……..

Con nhóc lai nhắc đến thằng cha “Thiên” anh em gần của nhà tôi rồi. Định rút điện thoại ra gọi cho ổng kêu ổng sắp xếp lại ván cờ đang chơi dở để con nhóc đỡ rủa vả ông nhưng hình như có ai đó bôi ớt cay vào mắt tôi. Tôi cũng ôm con nhóc nấc lên thành tiếng. Tiếng nấc của tôi không phải buồn chán mà tôi nấc, chẳng qua con nhóc làm tôi thấy hạnh phúc, làm tôi thấy ấm áp.

- Anh hứa, anh sẽ sang bên kia với em. Nhất định anh sẽ sang. Được không nào? Đừng khóc nữa.

Lấy bàn tay lau nước nước mắt cho con nhóc. Tôi gé miệng hôn nhóc thật lâu rồi chúng tôi làm tình thêm một lần nữa dù con nhóc hơi đau. Nhưng không có nghĩa là giảm đi sự cuồng nhiệt.
 

THÔNG BÁO

tmtt8e1015149cc0a840.jpg
tmtt8e1015149cc0a840.jpg

Bình luận mới